Thơ

09/06/202412:29:00(Xem: 2544)
NguyenKhai 036
Tranh Nguyên Khai.



PHẬP PHỒNG MƯA

 

Phập phồng là phập phồng mưa

Chẳng mưa bóng bóng, mưa trưa phập phồng

Từ khi con bướm đậu bông...

Mù u trái rụng vườn mông mênh buồn

 

Tiếng con bìm bịp sầu buông

Qua sông con sáo nhập tuồng người dưng

Trời mưa ướt áo, xin ngừng...

Phập phồng em thuở rượu mừng rước dâu

 

Phập phồng mưa, phập phồng lâu...

Hàng hiên, cỏ mọc cúi đầu gội mưa!

 

*

 

THÁNG SÁU

 

Tháng sáu chờ mưa. Mưa vẫn xa

Giang hồ xa xứ. Mỗi mình ta

Mưa cũ lâu ngày. Không được gặp

Người cũ, năm nào như cánh hoa?

 

Tháng sáu chờ đêm. Đêm lạc nguyệt

Hương say, rượu đắng. Trăng bên đường

Ngươi khóc ngày về. Thân khách lạ

Mà tình năm cũ. Lạnh đêm sương!

 

Tháng sáu. Phù vân rợp đỉnh núi,

Chùa quen khách tục vương vướng bụi

Người mỏi giang hồ lên non cao

Chim cú rúc vào đêm không sao?

 

Tháng sáu. Dòng sông nằm mơ nước

Em mơ đêm…khỏa thân tự tình

Ta lỡ trao thân nơi quán trọ

Đêm động phòng cùng mưa nguyên trinh!

 

Tháng sáu chờ mưa. Ngày mệt nhoài

Quẩn quanh ngày tháng. Thơ nguôi ngoai

Ngày mai cỏ biếc. Xa danh lợi

Ta hóa thân thành… hạt mưa bay!?...

 

*

 

MƯA GÒ DẦU

 

Thoáng làm ướt áo nhau xưa

Trời mưa năm ấy mình chưa trao tình

 

Trời mưa hôm ấy thình lình

Đường mưa hôm ấy cho mình yêu nhau

 

Trời mưa ướt áo mà đau

Thương em đứt ruột áo màu nguyên trinh

 

Ngày mưa. Phố quận lặng thinh

Đường trơn trợt thế cho mình dìu nhau

 

Hạt mưa chậm hạt mưa mau

Xin đừng thóc mách. Đôi đầu kề môi...

 

– Trn Hoàng Vy

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo đại thi hào R.Tagore "Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ánh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong". Theo tác giả cổ đại Ovid (khoảng năm 43 trước Công Nguyên) thì: “Có ít nhiều sự thoải mái trong cơn khóc”. Thi sĩ Colley khẳng định: “Lời nói để khóc và nước mắt để nói” Thi sĩ người Pháp Alfred de Musset có câu thơ: “Cái duy nhất còn lại cho tôi ở trên đời/ Chính là những lúc đã đôi lần nhỏ lệ”. Thi sĩ người Anh Robert Herrick: “Giọt lệ chính là ngôn ngữ cao quý của đôi mắt” .Nhà thơ trẻ Nepal, Santosh Kalwar tâm sự: Tôi đã mỉm cười ngày hôm qua. Tôi đang mỉm cười ngày hôm nay và khi ngày mai đến, tôi sẽ mỉm cười. Vì đơn giản, cuộc sống quá ngắn để ta khóc về mọi thứ – Và ai đó đã cho rằng: Không có gì đẹp hơn một nụ cười đã trải qua những giọt nước mắt.
Rồi tình một lẵng xanh lơ | Mấy bông hoa tỏ mù mờ xưa sau | Khe nào suối đã hồn nhau
anh vẫn đi trên con đường | vắng bóng hoàng hôn đời mình | đôi cánh tay nối dài đại lộ lê thê | sương khói mùa thu không về
Người Việt Nam giã từ vũ khí nhưng không vĩnh biệt chiến tranh. Có hai lý do: cuộc xung đột hai mươi năm chưa bao giờ được các bên tham dự giải quyết xong về mặt lý thuyết. Những tranh cãi không nguội đi, các khác biệt chưa giảm bớt, nguyên nhân là tồn tại những quan điểm khác nhau về ý nghĩa của chiến tranh. Căn nhà của dân tộc như bị ma ám. Thứ hai, cuộc chiến tàn khốc và kéo dài, vinh quang và nhục nhã, quá cay đắng và hào hùng, quá mất mát, hiểu lầm, hối tiếc. Vết thương ấy đã sống quá lâu. Nó không cam lòng chết đi.
tràng hạt đắng rất vô vị | giữa hồ vẫn mượt gương sen | ngựa hí. bung rồi dây mã | tàn trăng. giũ một ánh đèn
Từ trên cây | Chúng ta không còn cần ăn trái cây nữa | Dù chúng thơm ngon | Chúng ta bước lom khom trên mặt đất | Bằng hai chân | Một chân đi trước | Một chân đi sau
Chúng tôi lạc nhau ở một ngã rẽ | mà chưa hề buông tay
Thơ Chủ Nhật của các thi sĩ Hoàng Xuân Sơn - Nguyễn Hàn Chung - Quảng Tánh Trần Cầm - Thy An