hoa bí vàng

18/07/202413:33:00(Xem: 1775)
hoa bi vang 1
Hình do AI vẽ.

 

tôi hỏi hoa bí vàng

năm cánh sao rực nắng hè

mời chào, mở cửa

có biết không sự bất trắc của tình cờ

 

kết trái một ngày. hay ra đi

tận cùng lãng quên của cội rể theo sau những bồi hồi, chợt nhớ chợt quên của đất

 

hoa cười nụ cười chịu đựng

mùa đổi mùa tôi vẫn loay hoay với câu hỏi rất xưa

 

trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay

rụt rè đứng bên giàn mướp

ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm

 

từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc

khôn ngoan hơn bốn tỷ năm không giúp hành tinh này nắm được tương lai của chính mình

 

bên kia mảnh vườn

một ngôi nhà mới đang xây

trên nền ngổn ngang chiếc vợt vũ cầu đã rách

còn y nguyên tiếng reo hò, dấu tay

 

không biết từ đâu, câu hỏi cũ bật ra

tất cả nhìn tôi, trách móc

hoa cẩm chướng biết nó không dành cho chúng và hoa mướp tin câu trả lời tôi phải có cho mình

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Buổi ra mắt tuyển tập "Nguyễn Thị Khánh Minh, Bằng hữu & Văn chương – Tạp chí Ngôn Ngữ ấn bản đặc biệt" cho thấy sự đóng góp, quý trọng của nhiều nhà văn, nhà thơ đối với nhà thơ nữ này. Độ dày sách này là 544 trang, dày gấp nhiều lần các thi tập trước kia của nhà thơ nữ này. Nơi đây cũng lưu giữ những ký họa, tranh bìa, thủ bút, thơ tặng, bình luận từ hơn 40 văn nghệ sĩ cho Nguyễn Thị Khánh Minh, trong đó có các tên tuổi lớn như Thầy Tuệ Sỹ, Bùi Giáng, Đinh Cường, Đinh Trường Chinh, Trịnh Cung, Trương Đình Uyên, Lê Thánh Thư, Đỗ Hồng Ngọc, và nhiều người khác.
Sáng nay khi ra vườn | Em thấy một con chuột núi khá to | đang kéo một chiếc lá
Phải vòng quanh địa ngục/ Mới đến cửa thiên đàng/ Đừng trách người ngã mạn/ Hãy giận mình đa đoan…
ông cứ nhẩn nha mùa thơ cộc | tôi trâng tráo ca múa xập xình | đời người rồi cũng xuôi trảng lớn | giày ủng quăng rồi bước rộng rinh
em về đã nửa mùa đông | gió se sắt lạnh cả trong lẫn ngoài | có còn nơi đó dấu tay | có còn một chút tình ngoài tình trong
Thương hại thay đất nước không được biết | Ngôn ngữ nào ngoài ngôn ngữ mình | Văn hoá nào ngoài văn hoá mình | Thương hại thay đất nước mỗi hơi thở là tiền | Ngủ giấc mê của kẻ quá no nê
Thơ của ba nhà thơ Nguyễn Tánh Trần Cầm; Nguyễn Hàn Chung và Trần Yên Hòa
núi cao | núi cao | núi cao | người trên chỏm núi chờ | lao | xuống trần
Đó là về bàn chân. Đó là cách đặt xuống./ Đó là về cách bàn chân uống sương trên cỏ./ Đó là nhịp điệu. Bước đi. Đó là bước đi nghi ngại. / Đi trong tỉnh thức. / Đó là ác mộng giữa hai bờ sinh diệt. Đó là trống rỗng. Buông bỏ. / Đó là về bàn chân tự mình giải thoát. Đó là ý thức tự mình bước đi. / Mỗi ngày khi tôi đặt chân lên trái đất, cùng với mặt trời. / Tôi nghĩ đến người khác. / Tôi không biết người khác sống ra sao. /Mỗi ngày bắt đầu từng bước./ Tôi đi. / Từng bước. /Bạn phải bắt đầu từng bước nhỏ.