hoa bí vàng

18/07/202413:33:00(Xem: 1802)
hoa bi vang 1
Hình do AI vẽ.

 

tôi hỏi hoa bí vàng

năm cánh sao rực nắng hè

mời chào, mở cửa

có biết không sự bất trắc của tình cờ

 

kết trái một ngày. hay ra đi

tận cùng lãng quên của cội rể theo sau những bồi hồi, chợt nhớ chợt quên của đất

 

hoa cười nụ cười chịu đựng

mùa đổi mùa tôi vẫn loay hoay với câu hỏi rất xưa

 

trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay

rụt rè đứng bên giàn mướp

ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm

 

từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc

khôn ngoan hơn bốn tỷ năm không giúp hành tinh này nắm được tương lai của chính mình

 

bên kia mảnh vườn

một ngôi nhà mới đang xây

trên nền ngổn ngang chiếc vợt vũ cầu đã rách

còn y nguyên tiếng reo hò, dấu tay

 

không biết từ đâu, câu hỏi cũ bật ra

tất cả nhìn tôi, trách móc

hoa cẩm chướng biết nó không dành cho chúng và hoa mướp tin câu trả lời tôi phải có cho mình

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tính hài được đưa vào văn chương bi kịch quả là rất khó nhất là thơ. Chỉ cần vụng một chút là gây dị cảm trong lòng người đọc, ngả ngớn quá cũng không xong các người đọc do sự hạn chế của tiếp nhận thẩm mỹ sẽ chỉ nhìn thấy nụ cười không nên cười vào thời điểm buồn của không gian thơ...
đèn lu, ngõ vắng, thân gầy | đông hàn sương giá trùng vây bốn bề | một mình đối bóng sầu tê | quán khuya, rượu cạn, nẻo về lạnh căm.
Mắt tháng Tư không còn hạt lệ. Mắt tháng Tư chiêu niệm màu cờ. Mắt tháng Tư chập chờn bia mộ hồn tử sĩ từ cổ kim thao thức. / Mắt tháng Tư rưng màu huyết phượng. Mắt tháng Tư ngào cơn huyết biển. Thân giạt cỏ bồng hồn khua nước bao lâu rồi thủy mộ. / Trái tim người đi rơi dần từng mảnh, buồng ngực khô nhớ gió phương nam máu đỗ quyên khắc khoải quê nhà. / Mắt tháng Tư nở bông hoa trên cành hy vọng mỗi đóa hoa như một giọt nước mắt hồng rơi xuống trái tim tôi. / Mắt tháng Tư dẫu ngàn năm vô tự, mảnh lao đao lịch sử. Lật từng chương… / Giấy mực đời chép ra, ví thiếu. / Lấy da này viết để tạ nhau…
tháng tư đưa tay nhặt / vỡ nát của ngày xưa / còn đây, chồng sách cũ / những quả chín trái mùa / còn đây, chiều gió nổi / những ngôi mộ rạp mình / bia gỗ nào run rẩy / hồn linh nào tủi thân / chiến trường lâu đã nguội / hơi sắt và hơi đồng / mấy chục mùa hoa rụng / hư không tìm hư không
Tập “Thơ Khánh Trường” ra đời chỉ để “Vui thôi mà”, gồm ba phần: Phần 1: Ngẫu Hứng. Phần 2: Mai Anh Về Miền Trung & Những Bài Thơ Khác; và Phần 3: Khổ Lụy. Ngẫu Hứng là phần tôi thích nhất, tập hợp những bài thơ ngắn “bất chợt nẩy ra trong đầu”. Thơ được viết tự nhiên, không màu mè, không cơ bắp, không gồng, không làm dáng. Là phần mở đầu, Ngẫu Hứng cũng là phần tách riêng khỏi tập thơ, ở một vùng đất cao hơn, trên một khí hậu tươi mát, có nhịp sống tâm linh riêng. Trong khuôn khổ bài này xin chỉ đọc phần “Ngẫu Hứng”.