Người Tình Trên Mặt Đất

29/07/202415:00:00(Xem: 1728)

Screenshot 2022-09-01 125218

Tranh minh họa: Đinh Cường

 

1.

 

Cám ơn người có trái tim hồng

Trong thơ đọc thấy tiếng hạnh phúc

Cám ơn người chia xẻ cùng ta

Cả một bầu trời một mặt đất

 

Cám ơn mặt đất đã nuôi ta

Ban thêm cỏ xanh rồi tuyết trắng

Cám ơn nhân loại đã đem cho

Tiếng nói truyền nhau hơi lửa ấm

 

Cám ơn các con đã lớn khôn

Để giữ gìn trái đất sạch sẽ

Cám ơn cha mẹ đã vun trồng

Phúc ấm tổ tiên nhiều thế kỷ

 

Xin cám ơn em, cám ơn người

Người biết yêu và biết thương xót

Cám ơn cả tội lỗi trần gian

Cay đắng làm nên thêm dịu ngọt

 

2.

 

Em hãy nôn nao như cỏ non

Cả nơi cỏ non chưa hề mọc

Em cứ nghe chim hót rộn ràng

Chim tìm bắt sâu trong cây mát

 

Em hãy thảnh thơi như dòng suối

Cả khi nước suối không trôi đi

Mùa đông trên núi tuyết phủ ngập

Suối vẽ trong rừng một giấc mơ

 

Em lắng nghe tuyết tan trong cỏ

Tháng năm đang kể chuyện êm đềm

Trong núi sâu có hòn đá ngủ

Nên ta thành một cõi bình yên

 

Em hãy đi trong đời thênh thang

Ở miền Đông Nam hay Tây Bắc

Khi chiều về thăm thẳm đại dương

Đừng hỏi vì sao chàng chẳng khóc

 

3.

 

Nếu có khóc là bởi trên đời

Bao nỗi xót thương niềm yêu mến

Chúng ta quỳ trước Mẹ nhân gian

Mỗi trái tim là một ngọn nến

 

Nên ta xin thú tội yêu người

Bao kiếp rồi lòng vẫn chưa nguôi

Ta buộc ta vào trên thế giới

Quên bẵng sao đang bay trên trời

 

Cho nên ta thú nhận yêu nàng

Nàng trong giọt sương trên cỏ ướt

Nàng ở đầu thu hay cuối thu

Hay trong cơn bão lồng gió tuyết

 

Cho nên tha thú nhận yêu nàng

Trên sườn no đá ngủ hồn nhiên

Đá rợn mình trong cơn địa chấn

Cỏ hoa mừng hạnh phúc trần gian

 

Cho nên buổi mai rừng tịch mịch

Mưa nhỏ xuống và lá hân hoan

Cây đứng chen cây chân quấn quít

Đất với cây run rẩy bàng hoàng

 

Cho nên ta thú nhận yêu nàng

Trót sinh ra đã lòng đắm đuối

Theo suốt đời mặt nước chân mây

Đến kiếp sau ba ngàn thế giới

 

4.

 

Nàng ở trên cao có gió thổi

Lá me xanh chập chờn sóng trải

Lá rơi thành mưa ngọc lăn tăn

Lá tới tấp ngập lòng nắng suối

 

Nàng ở nơi cao không khí xanh

Gió dịu hiền chim cũng thong dong

Ta là người tình trên mặt đất

Đi ăn trái chín mùa thu sang

 

Khi ta yêu ngước mắt trông trời

Nên nắng xôn xao gió bát ngát

Chiều tà mây nặng sũng tương tư

Đêm tới sao bay luân vũ khúc

 

Nàng ở trong hoa nên hoa cười

Hoa hút nắng thấm vào trong đất

Nàng ở trong rừng nên con nai

Đi tìm cây Báo Xuân ăn búp

 

Nàng ở cành khô nghiêng mặt biển

Nên bờ đá dựng sóng chông chênh

Khe đá sâu dòng nước ngọt lịm

Trong đêm hoa nở hương yên bình

 

5.

 

Cho nên ta thú nhận yêu đời

Đời cho đắng cay cho ngon ngọt

Cho ta thêm cả một loài người

Để chia xẻ những dòng nước mắt

 

Cho nên ta thú nhận còn yêu

Xong kiếp này rồi lại kiếp sau

Kiếp sau nếu người sinh làm sóng

Ta sẽ làm gió thổi bờ lan

 

Kiếp sau nếu người sinh làm núi

Ta sẽ làm mây trôi quẩn quanh

Nếu người sinh ra làm ngọn suối

Ta hóa sinh tảng đá chung tình

 

Hay chúng ta hãy sinh làm bụi

Bụi tha hồ thơ thẩn phiêu du

Ta sẽ đi mấy ngàn thế giới

Ở giữa những vì sao ngẩn ngơ

 

Ta sẽ làm hạt bụi rất nhỏ

Cho ánh nắng có thể xuyên qua

Ta sẽ đi trên những tia sáng

Lang thang qua bao giải ngân hà

 

Ta sẽ chia tay trong vũ trụ

Mỗi người về một đám mây sao

Sẽ có khi lòng trần nổi dậy

Nhớ ta chăng hạt bụi tinh cầu?

 

Đỗ Quý Toàn

(Đăng lần đầu trên  Việt Báo Tết Ất Dậu  2005)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thiên Lý Độc Hành, là tựa một tập thơ của Thầy, và cũng là bốn chữ được viết treo trên hương án của Thầy tại chùa Phật Ân, huyện Long Thành, nơi Thầy ở vào những năm tháng cuối đời. Thiên lý độc hành, hình ảnh biểu trưng nhất về Thầy Tuệ Sỹ, muôn dặm cô lữ dằng dặc nỗi ưu tư phận nhà vận nước…Và, khó làm sao để tường tận cái chấp chới của vạt áo tỳ khưu đẫm ánh trăng đêm, thấp thoáng ẩn hiện Người và cõi thơ tịnh tĩnh. Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở/ Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan... Hỏi, tại sao, vì đâu, lòng muối kiên định... để bất khuất chưa tan?
Collage là một nghệ thuật. Hay chỉ là một thao tác thủ công? Có người cho cắt dán ( thơ ) mang tính nghệ thuật vì có sự suy nghĩ và đồng cảm của tác nhân. Có người cho đấy là một trò chơi lắp ráp trẻ con vì sự dễ dàng của cắt xén. Có người cảm nhận thơ cắt dán là một hình thức của họa thơ tân thời. Thử nghiệm xem
Mời đọc ba bài thơ: 1. Thảnh Thơi Đường Ngộ của Hoàng Xuân Sơn. 2. Nhẫn Nại của Thy An. 3. Buổi Trưa Ấy của Trần Yên Hòa
Có ai lật dùm pho Sử Việt | 50 năm máu vẫn thấm từng trang | Có ai cầm khăn thấm hộ | 50 năm sao lệ vẫn chứa chan.
Em là con cá Hồi | mấy chục năm sống nhờ biển khác | suối nào đợi em về | cho em trầm mình gửi nắm xương da | ôi những con suối quê hương
Hãy sống thêm một ngày nữa / Tới trước cánh cửa em chưa bao giờ mở ra / Hãy đọc lời ai điếu trên mộ chúng ta / Hãy đi qua / Dòng sông mùa lũ / Đặt tâm hồn / Vào trong tay một người khác / Hãy bắt đầu / Ngồi xuống / Giữa kẻ thù / Hãy để mưa / Rơi trên nghĩa địa / Hãy để tự do làm thành trí nhớ / Của quê hương chúng ta, hãy để người thiếu nữ / Đã chết trở thành hoa, hãy bắt tay một người .
Tháng tư nắng quái trên tàng lá / Ngày nóng rang, khô khốc tiếng người / Nước mắt ướt đầm trên mắt mẹ / Nghìn đêm ai khóc nỗi đầy vơi? / Tháng tư em dắt con ra biển / Hướng về nam theo sóng nổi trôi / Thôi cũng đành, xuôi triều nước lớn / Làm sao biết được, trôi về đâu?
Em biết không, khi em chết trước. Giường ngủ sẽ chết theo. Toàn thể căn nhà đều bệnh nặng.
Dù đứng bên bờ vực của tận diệt, con người vẫn có thể cứu chuộc chính mình bằng ngôn từ và ký ức, đó là tinh thần của giải Nobel Văn Chương năm nay. Trong ánh sáng của niềm tin, Việt Báo đăng lại bài thơ “Hãy để nước Mỹ lại là nước Mỹ” của Langston Hughes – một khúc ca vừa đau đớn vừa thiết tha, viết gần một thế kỷ trước, mà như viết cho thời đại ngày nay. Giấc mơ Hughes gọi tên lại vang lên – giấc mơ về một xứ sở nơi lời hứa của nước Mỹ là hơi thở chung của những người cùng dựng lại niềm tin vào công lý, vào tự do, vào chính con người.
Đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, nhất là trong tập Tôi Cùng Gió Mùa, nếu cho là chủ quan, tôi vẫn nói rằng, Khí thơ của Nguyễn Xuân Thiệp là khí thu. Trăng ở thơ đó là trăng thu. Gió ở thơ đó mang cái hắt hiu thu. Không biết tại sao, chỉ thấy Khi đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp tôi lại liên tưởng đến cảm xúc của Trương Trào trong U Mộng Ảnh xưa: “Thơ và văn được như cái khí mùa thu thì là hay.”. Nguyễn Xuân Thiệp, xuất hiện lần đầu tiên trên dòng thơ của văn học miền Nam Việt Nam vào năm 1954 trên Thẩm Mỹ Tuần Báo với bài thơ Nhịp Bước Mùa Thu. Bài thơ tính đến lúc này là 71 năm -tiếng thở dài một đời người-, hôm nay tôi đọc lại, cảm xúc vẫn bị lay động bởi hình ảnh u buồn của lịch sử vào thời gian xa xăm đó.