Người Tình Trên Mặt Đất

29/07/202415:00:00(Xem: 1734)

Screenshot 2022-09-01 125218

Tranh minh họa: Đinh Cường

 

1.

 

Cám ơn người có trái tim hồng

Trong thơ đọc thấy tiếng hạnh phúc

Cám ơn người chia xẻ cùng ta

Cả một bầu trời một mặt đất

 

Cám ơn mặt đất đã nuôi ta

Ban thêm cỏ xanh rồi tuyết trắng

Cám ơn nhân loại đã đem cho

Tiếng nói truyền nhau hơi lửa ấm

 

Cám ơn các con đã lớn khôn

Để giữ gìn trái đất sạch sẽ

Cám ơn cha mẹ đã vun trồng

Phúc ấm tổ tiên nhiều thế kỷ

 

Xin cám ơn em, cám ơn người

Người biết yêu và biết thương xót

Cám ơn cả tội lỗi trần gian

Cay đắng làm nên thêm dịu ngọt

 

2.

 

Em hãy nôn nao như cỏ non

Cả nơi cỏ non chưa hề mọc

Em cứ nghe chim hót rộn ràng

Chim tìm bắt sâu trong cây mát

 

Em hãy thảnh thơi như dòng suối

Cả khi nước suối không trôi đi

Mùa đông trên núi tuyết phủ ngập

Suối vẽ trong rừng một giấc mơ

 

Em lắng nghe tuyết tan trong cỏ

Tháng năm đang kể chuyện êm đềm

Trong núi sâu có hòn đá ngủ

Nên ta thành một cõi bình yên

 

Em hãy đi trong đời thênh thang

Ở miền Đông Nam hay Tây Bắc

Khi chiều về thăm thẳm đại dương

Đừng hỏi vì sao chàng chẳng khóc

 

3.

 

Nếu có khóc là bởi trên đời

Bao nỗi xót thương niềm yêu mến

Chúng ta quỳ trước Mẹ nhân gian

Mỗi trái tim là một ngọn nến

 

Nên ta xin thú tội yêu người

Bao kiếp rồi lòng vẫn chưa nguôi

Ta buộc ta vào trên thế giới

Quên bẵng sao đang bay trên trời

 

Cho nên ta thú nhận yêu nàng

Nàng trong giọt sương trên cỏ ướt

Nàng ở đầu thu hay cuối thu

Hay trong cơn bão lồng gió tuyết

 

Cho nên tha thú nhận yêu nàng

Trên sườn no đá ngủ hồn nhiên

Đá rợn mình trong cơn địa chấn

Cỏ hoa mừng hạnh phúc trần gian

 

Cho nên buổi mai rừng tịch mịch

Mưa nhỏ xuống và lá hân hoan

Cây đứng chen cây chân quấn quít

Đất với cây run rẩy bàng hoàng

 

Cho nên ta thú nhận yêu nàng

Trót sinh ra đã lòng đắm đuối

Theo suốt đời mặt nước chân mây

Đến kiếp sau ba ngàn thế giới

 

4.

 

Nàng ở trên cao có gió thổi

Lá me xanh chập chờn sóng trải

Lá rơi thành mưa ngọc lăn tăn

Lá tới tấp ngập lòng nắng suối

 

Nàng ở nơi cao không khí xanh

Gió dịu hiền chim cũng thong dong

Ta là người tình trên mặt đất

Đi ăn trái chín mùa thu sang

 

Khi ta yêu ngước mắt trông trời

Nên nắng xôn xao gió bát ngát

Chiều tà mây nặng sũng tương tư

Đêm tới sao bay luân vũ khúc

 

Nàng ở trong hoa nên hoa cười

Hoa hút nắng thấm vào trong đất

Nàng ở trong rừng nên con nai

Đi tìm cây Báo Xuân ăn búp

 

Nàng ở cành khô nghiêng mặt biển

Nên bờ đá dựng sóng chông chênh

Khe đá sâu dòng nước ngọt lịm

Trong đêm hoa nở hương yên bình

 

5.

 

Cho nên ta thú nhận yêu đời

Đời cho đắng cay cho ngon ngọt

Cho ta thêm cả một loài người

Để chia xẻ những dòng nước mắt

 

Cho nên ta thú nhận còn yêu

Xong kiếp này rồi lại kiếp sau

Kiếp sau nếu người sinh làm sóng

Ta sẽ làm gió thổi bờ lan

 

Kiếp sau nếu người sinh làm núi

Ta sẽ làm mây trôi quẩn quanh

Nếu người sinh ra làm ngọn suối

Ta hóa sinh tảng đá chung tình

 

Hay chúng ta hãy sinh làm bụi

Bụi tha hồ thơ thẩn phiêu du

Ta sẽ đi mấy ngàn thế giới

Ở giữa những vì sao ngẩn ngơ

 

Ta sẽ làm hạt bụi rất nhỏ

Cho ánh nắng có thể xuyên qua

Ta sẽ đi trên những tia sáng

Lang thang qua bao giải ngân hà

 

Ta sẽ chia tay trong vũ trụ

Mỗi người về một đám mây sao

Sẽ có khi lòng trần nổi dậy

Nhớ ta chăng hạt bụi tinh cầu?

 

Đỗ Quý Toàn

(Đăng lần đầu trên  Việt Báo Tết Ất Dậu  2005)

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chiến tranh và ngục tù là bi kịch đau thương nhất trong lịch sử loài người, nó là kinh nghiệm không được rút tỉa để học hỏi và ngăn chặn, cứ thế lặp đi lặp lại khắp nơi trên thế giới, đánh động mãi ký ức con người nên có thể nói rằng không có cuộc chiến và nhà tù nào trở thành quá khứ, nó luôn là hiện tại với dấu lệ và máu không ngừng chảy. Kinh nghiệm chiến tranh, nhà tù, cùng hệ lụy tang thương của nó như vết cắt hằn sâu trong tâm tư tình cảm con dân Việt nam, mà nhà văn Ngô Thế Vinh đã gọi - vết thương không bao giờ lành-, nó sừng sững ở đó, trên đất đá, trên thân thể, trong tâm hồn, trong sử lịch, mà trái tim và lương tâm con người mãi thúc thủ một câu trả lời.
Cậu bé Hassan 11 tuổi ở miền Đông Ukraine vừa bằng tuổi của Oliver cũng 11 tuổi ở miền Tây Bắc Mỹ
Ôi những bà mẹ mất con/ những người vợ mất chồng/ những người yêu nhau/ đã mất nhau...
buổi chiều/ ở khúc quanh của dòng sông/ có con cò xám khẳng khiu/ cô đơn như con nước lạnh/ nhìn về xa xăm...
Nhìn vào các con số. Vào khởi đầu thập niên 1930s, có 259 nhà văn xuất bản sách trong Liên Bang Xô Viết. Vào cuối thập niên 1930s – chỉ còn 36. Như thế nào 80% các nhà văn đã biến mất? Có 17 người bị bắn, 8 người tự sát, 7 người chết vì lý do tự nhiên, và 175 người bị bắt và giam trong các trại. Và 16 người mất tích. Những con số này cho một ý tưởng về trái độ Liên Bang Xô Viết đối với giới ưu tú văn hóa Ukraine, một thái độ đã áp đặt một kiểu im lặng văn hóa trong nhiều thập niên. Trong thập niên 1960s, một thế hệ mới, trẻ hơn xuất hiện và mang khu vực vào một thời kỳ nghệ thuật chói sáng mới. Nhưng nó cũng sớm lụi tàn: nhà thơ Vasyl Symonenko bị đánh tới chết, họa sĩ Alla Horska và nhà soạn nhạc Volodymyr Ivasiuk chết trong các hoàn cảnh kỳ lạ, và nhiều người khác bị đẩy vào nhà tù, ép vào các bệnh viện tâm thần, và bị cấm xuất bản. Chết độ Xô Viết khởi dậy cuộc chiến chính trị nhắm vào các khuôn mặt văn học Ukraine trong thập niên 1920s và kéo dài tới cuối thập niên 1980s,
bánh mì chúng con ăn hằng ngày chúng con cho người đói / để họ ngừng ăn thịt lẫn nhau / chúng con đem ánh sáng cho kẻ u mê / để họ tìm ra sự sáng suốt /
đêm của pháo kích/ đêm của oanh kích/ đêm của kính vỡ/ đêm của tường lở/ đêm của gạch vụn...
tiếng còi hụ xé nát màn đêm/ đạn pháo nả vào thành phố/ bầu trời rực sáng/ bằng lửa của bạo tàn...
Cảm xúc và nỗi phẫn nộ của hai thi sĩ Việt – Nguyễn Hàn Chung & Trần Mộng Tú – khi nhìn vào thảm cảnh chiến tranh Ukraine hôm nay. Việt Báo trân trọng mời đọc.
"Tôi tin văn hóa có thể tạo ra những khuôn mẫu cư xử nơi con người, và đó là những gì tôi muốn nói đến khi tôi viết về hệ lụy của đất mẹ, Yakimchuk nói về bài thơ nguyện cầu (prayer). "Đây chính là hệ lụy chúng ta gánh theo, và cuối cùng thì chúng ta phải sống hòa hoãn với nó. Và chúng ta nên sáng tạo ra những câu chuyện mới để tự kể cho mình. Nếu chúng ta không làm thế, kẻ thù chúng ta sẽ làm cho chúng ta."