dòng sông

08/08/202417:18:00(Xem: 2852)
BONG_CHIM
Tranh Đinh Trường Chinh 

 



một người quen của tôi vừa ra đi

băng dòng sông không thể nào trở lại

bên kia bờ

trăng không lên, sao không soi, mặt trời không rọi. trong lặng yên tuyệt đối đám côn trùng làm công việc của mình

 

ra đi

không một lời

biến mất giữa thinh không

bỏ cuộc sống mà đôi mắt mù lòa của chúng tôi thấy là hoàn mỹ

bỏ người thương, người yêu, câu hỏi lập đi lập lại

khoảng trống lấp không đầy với ngàn ân hận và tiếng nấc dài cả một đời người

 

bên này bờ, hôm nay

tôi thẫn thờ nhìn dòng sông chảy chậm

trong hoàng hôn nhá nhem mặt nước đen một màu đen sâu thẳm

lây lan, truyền nhiễm

tiếng ếch khàn giữa lùm cây biến dạng

khóm hoa dại vàng hơn nắng giờ rủ đầu không nhận ra nhau

 

bên này bờ, chim vạc ăn đêm

đứng im lim nghe dòng sông thủ thỉ

những đợt sóng có thể cắt và làm bầm dập nằm cong lưng như đang chờ giấc ngủ

bình yên, bình yên, bình yên dài và rộng

cuối cùng của mọi sự

chỉ một chuyến đi

 

tôi muốn la to, đừng, đừng tin

muốn ném một hòn đá muốn làm tung bọt nước thay cho lời trách móc

bóng tối, chim đêm, tôi bất động

vả rồi tĩnh mịch vỡ với một tràng tiếng kêu ai oán như tiếng khóc

trút nỗi lòng

chim vỗ cánh bay đi

 

kc Nguyễn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
chim săn mồi không lo bị bắt | chỉ về mặt đất bằng cách bị bắn rơi
Tháng sáu, mười hai, từ đấy nhé | Chung đôi, từ đấy nhé lìa đôi! |Em xa lạ quá, đâu còn phải | Tố của Hoàng xưa, Tố của tôi.
Thơ của hai thi sĩ Trần Yên Hòa & Thy An...
ai hát mà nghe đau gai nhọn | vết sướt lâu đời mưng nhọt ung | đắp một hang dài hoa nguyệt cấm | biết đâu mà dọi ánh tương phùng
Thơ của hai thi sĩ Trần Mộng Tú & Đào Văn Bình
Ô hay, đất cỏ bời bời / Xanh như huyễn mộng, ngọt lời hoan ca / Cúi đầu niệm chú Ba la... / Cỏ chôn vào đất... hóa ra thiền vườn?
nhưng hôm nay tôi chợt nhận thấy | vết sẹo có thể chữa nhanh| nếu cho nó thở sẽ lành vết thương
Thơ của hai thi sĩ Nguyễn Hàn Chung & Quảng Tánh Trần Cầm...
Vẫn là thực thể mù tăm | giọng chim hát sớm vàng âm nốt chiều | bước vào khuyên nhạc liêu xiêu | có khi níu lấy một tiều tụy xin | hát khuya như thể van tình
Ngôn ngữ táo bạo, ý tưởng phóng túng, một thi pháp mới lạ luôn luôn tìm tòi sáng tạo. Đó là thơ Lưu Diệu Vân. Việt Báo trân trọng giới thiệu.