dòng sông

08/08/202417:18:00(Xem: 2785)
BONG_CHIM
Tranh Đinh Trường Chinh 

 



một người quen của tôi vừa ra đi

băng dòng sông không thể nào trở lại

bên kia bờ

trăng không lên, sao không soi, mặt trời không rọi. trong lặng yên tuyệt đối đám côn trùng làm công việc của mình

 

ra đi

không một lời

biến mất giữa thinh không

bỏ cuộc sống mà đôi mắt mù lòa của chúng tôi thấy là hoàn mỹ

bỏ người thương, người yêu, câu hỏi lập đi lập lại

khoảng trống lấp không đầy với ngàn ân hận và tiếng nấc dài cả một đời người

 

bên này bờ, hôm nay

tôi thẫn thờ nhìn dòng sông chảy chậm

trong hoàng hôn nhá nhem mặt nước đen một màu đen sâu thẳm

lây lan, truyền nhiễm

tiếng ếch khàn giữa lùm cây biến dạng

khóm hoa dại vàng hơn nắng giờ rủ đầu không nhận ra nhau

 

bên này bờ, chim vạc ăn đêm

đứng im lim nghe dòng sông thủ thỉ

những đợt sóng có thể cắt và làm bầm dập nằm cong lưng như đang chờ giấc ngủ

bình yên, bình yên, bình yên dài và rộng

cuối cùng của mọi sự

chỉ một chuyến đi

 

tôi muốn la to, đừng, đừng tin

muốn ném một hòn đá muốn làm tung bọt nước thay cho lời trách móc

bóng tối, chim đêm, tôi bất động

vả rồi tĩnh mịch vỡ với một tràng tiếng kêu ai oán như tiếng khóc

trút nỗi lòng

chim vỗ cánh bay đi

 

kc Nguyễn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
người ơi ngày cuối năm/ hãy đi ngược dòng thời gian/ về lại những nơi quá khứ/ nhặt góp từng hạt bụi và bông hoa tàn...
Kính dâng Thầy Nhất Hạnh Học trò rất gần và rất xa: Vĩnh Hảo – Tâm Quang – Nói thật nhiều rồi lặng im / Làm thật nhiều rồi ngồi yên / Nói hay im: ý vô tận / Làm, không làm: tâm như nhiên
cây trong vườn bú mớm tháng Giêng căng/ người nhả ý giấy mềm tung sóng nhạc/ em giương buồm giữa đại dương rạo rực/ nụ tầm xuân vun ngát đỉnh trời...
"đêm" là nhan đề tập thơ mới nhất của nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh, và "đêm" là bài thơ của nhà thơ Trangđài Glassey-Trầnguyễn cảm tác từ tập thơ ấy.
người kể con chim hồng nói pháp/ hả hê không mỏi mệt trên vòm lá xanh/ dưới cội cây âm u/ giữa muôn cái cong và ngược
Valentine ngày rung động/ Đông Tây tìm gặp lại nhau/ hai trái tim thật gần/ hai bờ vai thật yên
Rưng rưng giọt lệ ở ngăn tim/ hoang bóng cơn mưa mùa trái đắng/ sâu hút trên cồn đá màu sương/ vẫn mênh mang một chốn về/ giao kết với thời gian biển lận...
thơ viết lên từng hàng da diết/ như nhánh sông đi qua thành phố/ như cơn mưa rót vào tim người/ngày đầu năm những nỗi nhớ có ai hay …
tôi không thể nào quên được hình ảnh/ hai con khỉ bắt chí rận cho nhau/ qua nhiều tháng năm/ hai con khỉ dần dà lão hóa/ (không thoát khỏi lẽ vô thường) ...
Sáng mùng ba Tết nắng lên tươi/ hương nồng từ biển gió lay mời/ ngoài hiên giò lan tía nở rộ/ lòng ta mở rộng đón đất trời...