dòng sông

08/08/202417:18:00(Xem: 2757)
BONG_CHIM
Tranh Đinh Trường Chinh 

 



một người quen của tôi vừa ra đi

băng dòng sông không thể nào trở lại

bên kia bờ

trăng không lên, sao không soi, mặt trời không rọi. trong lặng yên tuyệt đối đám côn trùng làm công việc của mình

 

ra đi

không một lời

biến mất giữa thinh không

bỏ cuộc sống mà đôi mắt mù lòa của chúng tôi thấy là hoàn mỹ

bỏ người thương, người yêu, câu hỏi lập đi lập lại

khoảng trống lấp không đầy với ngàn ân hận và tiếng nấc dài cả một đời người

 

bên này bờ, hôm nay

tôi thẫn thờ nhìn dòng sông chảy chậm

trong hoàng hôn nhá nhem mặt nước đen một màu đen sâu thẳm

lây lan, truyền nhiễm

tiếng ếch khàn giữa lùm cây biến dạng

khóm hoa dại vàng hơn nắng giờ rủ đầu không nhận ra nhau

 

bên này bờ, chim vạc ăn đêm

đứng im lim nghe dòng sông thủ thỉ

những đợt sóng có thể cắt và làm bầm dập nằm cong lưng như đang chờ giấc ngủ

bình yên, bình yên, bình yên dài và rộng

cuối cùng của mọi sự

chỉ một chuyến đi

 

tôi muốn la to, đừng, đừng tin

muốn ném một hòn đá muốn làm tung bọt nước thay cho lời trách móc

bóng tối, chim đêm, tôi bất động

vả rồi tĩnh mịch vỡ với một tràng tiếng kêu ai oán như tiếng khóc

trút nỗi lòng

chim vỗ cánh bay đi

 

kc Nguyễn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người chồng cong mình chạy trên bờ / nhìn người vợ lên chiếc thuyền lá tre / chiếc thuyền chỉ chở được hai người / người chèo thuyền / đưa vợ anh qua sông sanh đẻ
Nhiều đêm ngủ mơ thấy mình nhỏ như con sâu. Không dám nói với ai. Chỉ nói vào thơ vì thơ không biết khi dể. Có phải vì yêu em tôi trở nên hèn nhát? Hoặc vốn đã hèn từ lúc sinh ra? Tôi không nhận cả hai, nhưng cả hai xỉ vả dày vò tâm trí người giả dối.
Lúc xưa, anh và tôi, học sinh cùng trường. Lớn lên cùng xông vào chiến trận. Đổ máu bảo vệ quê nhà. Gặp nhau mừng chưa chết. Nghe nhau từng tin tức hành quân. Gặp lại trong trại tù cải tạo. Cắn mảnh đường phèn chia đôi. Rít chung mẩu tàn thuốc lá. Chúng ta làm anh em suốt đời. Bây giờ gặp lại: Dân Chủ - Cộng Hòa, vì sao thù nhau hơn thù Cộng Sản?
bỗng thấy già nua / như trái đất và mặt trời / Pythagore và Euclide đã chết / toán học không định hình nổi sự sống
kính thưa sáu tám mênh mông / ru ta từ thuở mẹ bồng trên tay / mùa đông quê ngoại sương bay / phên tre gió tạt gò mây nắng chìm / tay huơ chân đạp chiều im / o oe tiếng khóc tiếng bìm bịp kêu /
Chợt / Chợt / người hóa thành con ve / chôn ấu trùng xuống đất / chờ mươi năm sau tái sinh.
Giải Nobel Văn Chương năm nay, 2020, được trao cho nhà thơ người Mỹ Louise Glück, theo bản tin của BBC cho biết hôm Thứ Năm, 8 tháng 10 năm 2020.
Hưu về viết sách bàn thơ phú lòng xót xa thì chữ xót xa mấy chục năm hèn đau đã đủ còn chút linh hồn thả nó ra
fake news, fake story làm hư hai ống kính. Không thể tin những hình ảnh thu nhận. Càng không tin ý nghĩa như đã thấy. Phải chăng mắt đã trở thành vô dụng? Nếu mắt thấy tai nghe đều là giả, tội nghiệp, làm người ! Lạc lõng biết bao ! Hiu quạnh biết bao !
Tâm tư khô cạn mạch nguồn Mốc meo chữ nghĩa buông tuồng tứ thơ Trần gian có gã khù khờ Mấy mươi năm lẻ chưa hề tỉnh ra