Thơ Bi

13/08/202415:10:00(Xem: 2415)

two faces
Two Faces by Peggy Hinaekian


     [ h a i đ ứ a n g ồ i đ ó

       n h ư h a i h ò n b i ]*

 

 

Yêu anh chết bỏ

Thiệt tình chết bỏ

Ta bắn hòn bi

Rơi vào đám cỏ

 

Đám cỏ xanh rì

Bầu trời xanh lơ

Hoa cải vàng rực

Hòn bi hòn bi

 

Ngón tay nẩy ngược

Bàn tay lật ngược

Hòn bi hòn bi

Một lần thua được

 

Ai biết đánh cờ

Tôi chỉ biết ráp

Một ngôi nhà thơ

Toàn chữ và giấy

 

Nước cờ vây khổn

Tôi vẫn an toàn

Không cần manh động

Chiếm bờ truy hoan

 

Tôi cắt và dán

Em có nghe mùi

Phúc trình nguyên đán

Góc nầy tuổi kia

 

Không cần che đậy

Mở ra hồn nhiên

Mưa run máng xối

Da thịt ướt mèm

 

Định mệnh sấm rền

Vào nhau hối hả

Hòn bi hòn bi

Vạch tìm trong lá

 

Đừng dẫn ta đi

Hãy trốn ta về

Ngực còn nóng hổi

Một triền hoang tê

 

Hãy đậm đặc lại

Hãy loãng tan ra

Vỉa hè dốc tuyết

Cho đến khi là

 

 

)(

h o à n g x u â n s ơ n

@hoangsonhuyen.thothangtam24

*thơ đ ỗ q u ý t o à n

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai bài thơ của nhà thơ Trần Hoàng Vy...
mùa thu bỏ đi khi khu rừng không còn lá đỏ / ước mơ tan theo sương / xin ngôn ngữ viết lên lời yêu thương man mác / như con chim trên cành cất tiếng kêu thật nhẹ...
"Rơi" là một bài thơ trích trong tuyển thơ Tháng Năm Là Mộng Đang Đi của nhà thơ Nguyễn Thị Khánh MInh, xuất bản nay mai. Chỉ trong một bài thơ ta có thể có cái nhìn trải rộng bao quát về kiếp người, từ lúc "Rơi vào bụng mẹ đầu thai," cho đến lúc "Hóa thân sương hạt chơi vơi cõi ngoài." Và giữa hai mốc điểm đến và đi đó, là: Tan sương bao kiếp giấc mơ / Trôi đi bao nỗi ngẩn ngơ kiếp lời / Dường như là tôi đang rơi… Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tim giờ đây đã mỏi. Đập mãi cả triệu lần. Còn một chút phân vân. Nhớ hồn nhiên tuổi ấy. Thời tình yêu trang giấy. Vẽ biết bao hình hài. Tóc lượn, tà áo bay. Còn chăng? Trơ thân hạc...
hình bóng xa xa bên trái, em chỉ tôi | nụ cười cô lập | những tòa nhà gắng sức cào bầu trời mà không gây thương tích | vẻ đẹp, tay người | giấc mơ vô tận, những con số chồng chất lên nhau
Thơ của ba người: Nguyễn Hàn Chung, Lê Hưng Tiến & Trịnh Y Thư...
Một chút gì gợn lên nơi mùi cà phê sáng, nơi tách trà nhâm nhi buổi xế chiều, nơi ly vang đỏ nồng đêm tối, làm cồn cào nhớ đến câu thơ đã đọc từ lâu lắm, thơ xưa chăng, nhưng sao cái rung động hôm nay về nó vẫn làm ta xao xuyến đến vậy.
khuôn trăng gần đầy, rất sáng / vỏn vẹn một mảnh tình che đậy / cơn ái ân vụt tắt / hừng hực thanh âm / rồi những giấc mơ thì thầm...
Bài thơ của nhà thơ Trần Mộng Tú được đọc tại tiệc mừng Thượng Thọ và Vinh Danh Nhà Văn/Giáo Sư Doãn Quốc Sỹ do nhiều hiệp hội tổ chức (gồm Hội Cựu Giáo Chức, Hội Hùng Sử Việt, Viện Việt Học...)