tâm trí và trái tim

31/08/202413:51:00(Xem: 2226)
bong_gay_Trannguyendan
Minh họa Đinh Trường Chinh


thật kỳ quặc chúng ta cô đơn
mãi mãi cô đơn
và nó phải như vậy,
không có cách nào khác
và khi cuộc đánh vật với cái chết bắt đầu
điều cuối cùng tôi muốn thấy là
một chuỗi gương mặt con người
lơ lửng trên đầu
hơn là chỉ những bạn cũ,
những bức tường của chính tôi,
hãy để họ ở đó.

tôi từng cô độc nhưng hiếm khi
cô đơn
tôi đã thỏa mãn cơn khát của mình
ở cái giếng
của chính tôi
và rượu đó thật ngon,
là thứ ngon nhất mà tôi từng uống,
và đêm nay
ngồi
nhìn đăm đăm vào bóng tối
cuối cùng tôi hiểu được
bóng tối và
ánh sáng và mọi thứ
giữa chúng.

sự bình yên của tâm trí và trái tim
đến
khi chúng ta chấp nhận
điều này:
được sinh ra trong cuộc đời kỳ lạ này
chúng ta phải chấp nhận
canh bạc vô ích của
những ngày tháng đời mình
và phần nào thỏa mãn
với khoái cảm
khi bỏ lại tất cả
sau lưng

đừng khóc cho tôi.
đừng đau buồn cho tôi.
hãy đọc
những gì tôi đã viết
rồi quên tiệt đi
hãy uống từ cái giếng
của chính bạn
rồi khởi lại từ đầu.

Charles Bukowski
Bản dịch của Thận Nhiên* từ nguyên tác “Mind and Heart”


* Tôi dịch những bài thơ ngắn này trong 30’ nghỉ ăn trưa hay 15’ break time ở sở, như một cách thể dục đầu óc và thoát ra khỏi hiện thực nhàm chán.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tác giả bài thơ này là nhà thơ Mỹ Dana Gioia trích trong cuốn Rebel Angels: 25 Poets of The New Formalism, nhà xuất bản Story Line Press, 1996. Tôi đặc biệt yêu thích bài thơ.
LỜI PHI LỘ-Tôi được đọc bài thơ này lần đầu tiên khi nó được phổ biến trên báo VĂN, nếu tôi không nhầm, vào những năm 80 của thế kỷ trước. Có điều đáng chú ý cuối bài thơ báo VĂN có ghi rõ Vô Danh, nghĩa là không rõ tác giả. Nhưng tôi tin rằng báo VĂN biết rõ tác giả nhưng không tiện nói ra vì tác giả vào thời khoảng ấy còn ở trong nước. Chỉ cần đọc bài thơ qua một lần, xuyên qua văn phong, ai cũng cảm nhận tác giả của bài thơ này là Thanh Tâm Tuyền.
Em nhìn qua bờ tóc bạc của anh đi / Như nhìn qua khung cửa sổ
Kính tiễn Giác Linh Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ
Đen đúa. Sần sùi. Không đáng một xu / Dzụt gốc xoài. Quạ không thèm mổ / Quăng tận ổ. Kiến không thèm bu / Phơi giữa trại tù, cai tù không ngó
Loang loáng / chuông ngân / vong hồn những hạt bụi
Vũ Hán Những ngôi nhà cửa bị đóng đinh những cánh cổng bị bịt lại bằng những then gỗ hình chữ X người nhốt người trong đó không hề nghĩ họ sẽ sống thế nào nếu không còn thuốc nếu không còn thức ăn
Anh ở đâu ra vậy anh yêu / Hình như chúng ta từng gặp nhau
Biêng biếc làm sao chàng mây / vừa nhặt được màu xanh của ký ức
Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu tên thật là Nguyễn Khắc Hiếu, sinh ngày 8 tháng 5 năm 1888 (tức ngày 29 tháng 4 năm Mậu Tý), tại làng Khê Thượng, huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây, nơi có núi Tản sông Đà. Thân sinh ông là Nguyễn Danh Kế, đỗ Cử nhân, từng giữ chức Ngự sử trong kinh. Mẹ là Lưu Thị Hiền, cũng có sách ghi là đào Nghiêm, vốn là một đào hát, nổi tiếng tài sắc, giỏi văn thơ.