nhìn ta lấp lánh

16/09/202410:37:00(Xem: 1706)
4NTD-32018
ttcuchi 15h20’. 5.9.24

 

từ tế bào da linh thể hóa khói tan vào hư không

cuồng chạy theo hổn hển nắm bắt

mở bàn tay trôi ra bóng ta khật khùng ngả ngớn

 

đêm mơ thấy bước khoan thai lên đài nghiệt cảnh

ngước nhìn những lá phướn bay phần phật

cô đơn ta chỉ biết nhìn xuống phía dưới chân

quá nhiều cái nõn nường lô nhô

 

nường mịn mẩy tung tẩy phô trương

nõn uyển chuyển rung lắc tuyệt đẹp khôn tả

chợt giật mình tỉnh giấc rờ rẫm con ngu báu vật

 

nhục thể trần truồng dật dờ khóc ngất

lũ dơi vụt bay ngang cùng phát sóng âm siêu tần

màng thính giác ta chẳng bao giờ khẽ rung

hồn đá dao động hàng triệu năm lơ mơ chờ chuyển kiếp

 

lũ sương mù vón cục ẩn náu trong hốc mắt lá

ta muốn trốn chạy khỏi ánh nhìn từ đôi mắt đẹp của quỷ 

hòn than mặt trời đỏ hỏn

nhú dần lên vượt thoát ra khỏi não trạng đồ

thế gian mãi rú cười và hỗn loạn

 

Khaly Chàm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mỗi ngày quên thêm vài chữ mở kinh học lại từng dòng trí nhớ làm như vô sự hơi đâu mà thuộc sắc không mỗi ngày lùi thêm vài tuổi thấy mình thơ dại hơn xưa tóc trắng còn bay mấy sợi nghe chim cổ tích ban trưa
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu
Tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu | mà lại nghe lá run rẩy trong mưa | mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ | của bên kia, của cơn bão lạc mùa