Mùa Thu Tới

03/10/202416:58:00(Xem: 1771)
Mùa thu photo nguyễn bá trạc
Photo Nguyễn Bá Trạc

     

                           

 

 Mùa Thu tới

 chim gõ trên mái nhà

 mây vắt ngang cửa sổ

 lá vàng trên cành hồng

 

Mùa Thu tới

rơi vào bàn tay

em nắm bàn tay lại

giữ thật chặt mùa Thu

cả hai cùng mất hút

vào trong đám sương mù

 

Mùa Thu tới

em không tô son mà môi vẫn đỏ

em không chải đầu

sao tóc rẽ hai nơi

Mùa Thu tới

chiếc khăn quàng trong tủ

trở mình gọi tên ai

những sợi len rất mỏng

nhớ mùi hương vai gầy

 

Mùa Thu tới

em nhìn mình trong gương

thấy mắt mình sao ướt

giọt sương hay giọt lệ

không phải đâu… giọt Thu

 

Mùa Thu tới

những câu Thơ rơi

theo những chiếc lá

không định nơi…

em rơi… vào mùa Thu

 

Mùa Thu tới

Em đứng sau cánh cửa

đợi tiếng giầy anh về

chỉ có một chiếc lá

thả mùa Thu bên thềm.

 

                        tmt-Mùa Thu-2024

Ý kiến bạn đọc
26/10/202421:49:53
Khách
Bài thơ về mùa thu của Cô Trần Mộng Tú hay lắm cô ạ. Mùa thu này cháu cũng vô tình nghe được bài hát nhạc tình trẻ cũng có tên "Mùa thu tới" của bạn Như Thông Viết ở Canada cũng có ngữ cảnh khá giống bài thơ của Cô. Nếu mà anh Như Thông Viết đã biết bài thơ của cô trước đó và phổ nhạc ra thì chắc sẽ còn hay hơn nữa. Thân thương chào Cô.
26/10/202418:50:08
Khách
Bài thơ hay, khá giống ý tưởng với bài hát Mùa thu tới của Như Thông Viết nhỉ
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Quán tưởng Thượng tọa Thích Tuệ Giác, Trụ trì Thiền viện Trúc Lâm Đại Đăng vừa viên tịch lúc 4:30 chiều thứ Bảy ngày 10-4-2021 tại Thiền Viện Đại Đăng, San Diego, California, Hoa Kỳ.
tháng tư / vợ chồng già dẫn nhau ra phố / nắm chặt tay nhau sợ ngã / leo lên chiếc xe điện màu vàng / Bruxelles êm đềm mùa dịch / một câu hỏi không nghe trả lời câu hỏi thứ hai bắt đầu bực dọc / tình yêu xế chiều luôn gai góc và đầy những khắc phục / vẫn chứa nhiều câu hỏi / với những trả lời không cần thiết
Người đàn ông Á Châu đi bộ, / đội mũ sụp che đầu. / Bốn thanh niên da trắng xuất hiện, vây quanh. / Người đàn ông quỳ xuống, / rồi bất chợt phóng lên, / tay đấm, tay chặt, / đá song phi. / Bốn thanh niên ngã nhào, bất động.
Khi mặt trăng làm mặt trời nửa khuya. Tất cả mọi thứ cần đảo ngược. Con người đã sai từ sơ sinh. Nhân loại đã lầm từ tiền sử. Chúng ta thật sự không biết mình là ai?
con chim én kiên trì vượt châu lục / bay về đồng bằng đúng hẹn / mang thông điệp mùa xuân cho cả bầu trời / niềm vui thắp sáng cùng mây / rồi tan vào hư không
Lơ lửng trời cao dõi mắt trông / Cánh dù ra biển nhớ phương đông / Ngày qua tháng lại nhiều mơ ước / Đêm đến rồi đi những đợi mong / Đất khách tha phương sầu viễn xứ / Nước người lưu lạc nhớ non sông / Một thời ngang dọc còn chưa dứt / Quê cũ ngày về hết lưu vong
Tôi đoán chừng / sẽ có một lần, / Tôi thích đêm hơn ngày, / khi hé cửa / nhìn ra, / người ấy đã ngồi sẵn, / Đội mũ che kín mặt. Áo dài trùm kín tay chân. Một bóng đen trong bóng tối. Bất động đợi chờ.
lời chào từ thân cây mùa đông những cành khô đen màu xanh diệp lục đã mất trong thăm thẳm của ánh mắt vẫn ngôi nhà nóc đỏ cười với cơn mưa về đây ngồi trên phiến đá ngẫm lại bao ngu si, háo thắng, tự kiêu thương cho bản thân buồn cho số phận nghìn năm vẫn là cát sỏi phân vân
nhẵn tròn viên sỏi trắng / nằm cạnh tảng đá xanh / lượm lên là dỗ dành / trên tay thành hạt ngọc / gió mùa thu trên tóc / bay qua ngõ phố mềm / nhìn nhau sương lặng lẽ / chiều nay sao thật êm
Rồi ngày ngày, sau này Khi rời xa, ở một miền đất khác / Trong giấc mơ em nơi xa xôi / Sự cách biệt làm ta gần nhau hơn / Và em, em không hề quên tôi.