Nụ Hôn | B’lao Sương

05/10/202413:09:00(Xem: 1977)

Ann P 12
Tranh Ann Phong



NỤ HÔN

 

Bẽn lẽn, hào hển bíu vào nhau

Môi nhúng vào môi chập chờn hư ảo

Mơn man gió vờn lau

Sợ cháy nửa bờ môi nóng bỏng!

 

Hạt sương. Lưỡi răng khua động

Cây kem mút thuở học trò mật ngọt

Chút ngái đắng, mặn giọt mồ hôi

Mắt nhắm. Nhìn đầy ý nghĩ…

 

Không trời đất và không cả người chung quanh

Tìm trong màu trăng lung linh xanh

Ngọn lửa bén

Sắc hơn dao, cháy trên từng vùng da thịt…

 

Chín nẫu nụ hôn!

 

 

B’LAO SƯƠNG

 

Ngày ta xuống dốc

Gặp người đi lên

Sương trên mí mắt

Chạm vào mông mênh?

 

Không là sơn nữ

Hái chè đồi cao

Người là thánh nữ

Ta mơ ngọt ngào

 

Mù sương lãng đãng

Hay mây trời giăng

Lưới ta sợi tóc

Sương mờ cách ngăn?

 

B’lao một ngày

Ta tìm giọt nắng

Gặp trong ánh mắt

Men tình say say…

 

Phố nhiều sương bay

Đồi chuông khàn đục

Tan lễ sáng này

Em mang ân phúc

 

Nắng về tinh khôi…

 

TRẦN HOÀNG VY

 

 

 

ĐÃ CUỐI THU RỒI ĐÓ EM

 

Vừa mới hôm qua em nhặt lá

Đã cuối thu rồi lá thôi rơi

Hạt mưa chừng đã gầy thưa giọt

Và chút heo may sáng trở trời!

 

Lá biếc, chồi non ngày xanh mắt

Hình như anh gặp lúc thu xa

Áo thuở nào mơ màu hoa cúc

Thơ tình thơm mực tím hôm qua?

 

Man mác sông thu dềnh dàng nước

Lục bình thơ dại buổi rong chơi

Chim vịt gọi chiều thu lẻ bạn

Giật mình con cá lặn không bơi!

 

Đã cuối thu rồi chơm chớm đông

Môi ngon thu cũ có son hồng?

Mắt của ngày xa còn bịn rịn

Từ ấy anh buồn em biết không?...

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sáng nay khi ra vườn | Em thấy một con chuột núi khá to | đang kéo một chiếc lá
Phải vòng quanh địa ngục/ Mới đến cửa thiên đàng/ Đừng trách người ngã mạn/ Hãy giận mình đa đoan…
ông cứ nhẩn nha mùa thơ cộc | tôi trâng tráo ca múa xập xình | đời người rồi cũng xuôi trảng lớn | giày ủng quăng rồi bước rộng rinh
em về đã nửa mùa đông | gió se sắt lạnh cả trong lẫn ngoài | có còn nơi đó dấu tay | có còn một chút tình ngoài tình trong
Thương hại thay đất nước không được biết | Ngôn ngữ nào ngoài ngôn ngữ mình | Văn hoá nào ngoài văn hoá mình | Thương hại thay đất nước mỗi hơi thở là tiền | Ngủ giấc mê của kẻ quá no nê
Thơ của ba nhà thơ Nguyễn Tánh Trần Cầm; Nguyễn Hàn Chung và Trần Yên Hòa
núi cao | núi cao | núi cao | người trên chỏm núi chờ | lao | xuống trần
Đó là về bàn chân. Đó là cách đặt xuống./ Đó là về cách bàn chân uống sương trên cỏ./ Đó là nhịp điệu. Bước đi. Đó là bước đi nghi ngại. / Đi trong tỉnh thức. / Đó là ác mộng giữa hai bờ sinh diệt. Đó là trống rỗng. Buông bỏ. / Đó là về bàn chân tự mình giải thoát. Đó là ý thức tự mình bước đi. / Mỗi ngày khi tôi đặt chân lên trái đất, cùng với mặt trời. / Tôi nghĩ đến người khác. / Tôi không biết người khác sống ra sao. /Mỗi ngày bắt đầu từng bước./ Tôi đi. / Từng bước. /Bạn phải bắt đầu từng bước nhỏ.
Buổi sáng ảm đạm hôm đó | Nơi anh chạm vào em không | Bằng cơ thể mà bằng ngôn ngữ | Một cái cây, và chỉ một cái cây | “Chúng ta hạnh phúc và bất hạnh | Hơn bất cứ ai trên cõi đời”