Nụ Hôn | B’lao Sương

05/10/202413:09:00(Xem: 2039)

Ann P 12
Tranh Ann Phong



NỤ HÔN

 

Bẽn lẽn, hào hển bíu vào nhau

Môi nhúng vào môi chập chờn hư ảo

Mơn man gió vờn lau

Sợ cháy nửa bờ môi nóng bỏng!

 

Hạt sương. Lưỡi răng khua động

Cây kem mút thuở học trò mật ngọt

Chút ngái đắng, mặn giọt mồ hôi

Mắt nhắm. Nhìn đầy ý nghĩ…

 

Không trời đất và không cả người chung quanh

Tìm trong màu trăng lung linh xanh

Ngọn lửa bén

Sắc hơn dao, cháy trên từng vùng da thịt…

 

Chín nẫu nụ hôn!

 

 

B’LAO SƯƠNG

 

Ngày ta xuống dốc

Gặp người đi lên

Sương trên mí mắt

Chạm vào mông mênh?

 

Không là sơn nữ

Hái chè đồi cao

Người là thánh nữ

Ta mơ ngọt ngào

 

Mù sương lãng đãng

Hay mây trời giăng

Lưới ta sợi tóc

Sương mờ cách ngăn?

 

B’lao một ngày

Ta tìm giọt nắng

Gặp trong ánh mắt

Men tình say say…

 

Phố nhiều sương bay

Đồi chuông khàn đục

Tan lễ sáng này

Em mang ân phúc

 

Nắng về tinh khôi…

 

TRẦN HOÀNG VY

 

 

 

ĐÃ CUỐI THU RỒI ĐÓ EM

 

Vừa mới hôm qua em nhặt lá

Đã cuối thu rồi lá thôi rơi

Hạt mưa chừng đã gầy thưa giọt

Và chút heo may sáng trở trời!

 

Lá biếc, chồi non ngày xanh mắt

Hình như anh gặp lúc thu xa

Áo thuở nào mơ màu hoa cúc

Thơ tình thơm mực tím hôm qua?

 

Man mác sông thu dềnh dàng nước

Lục bình thơ dại buổi rong chơi

Chim vịt gọi chiều thu lẻ bạn

Giật mình con cá lặn không bơi!

 

Đã cuối thu rồi chơm chớm đông

Môi ngon thu cũ có son hồng?

Mắt của ngày xa còn bịn rịn

Từ ấy anh buồn em biết không?...

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
nếu tôi không thể là người hùng / tôi mang tên người di dân gương mẫu / ôi những chiếc thuyền / & những người trên những chiếc thuyền ấy / can đảm biết bao & khác xa / đám tỵ nạn đương thời chúng ta nợ họ / Tôi ngậm chặt lưỡi / nghe âm thanh / thân thuộc gần như nhà mình / khi tên Dương Thu Hương mất đi dòng sông / trong miệng lão thầy / và chẳng ai buồn hỏi vì sao / mặt tôi giàn giụa. & nhớ đến chiếc bàn buồn bã, / trong góc xó lớp học / tôi viết lời nguyện cầu / cho lũ trẻ sắp vào chật lớp này: / hãy để đám trẻ được xưng tên chúng như mẹ chúng đã từng gọi thế. / hãy để điệp khúc được xướng lại hay cố gắng & cố gắng như thế. / hãy để những câu chuyện không pha chất trọ trẹ / & giữ lại thanh âm không phiên dịch. / hãy để lũ trẻ điền vào khoảng trống bằng ký ức.
những bông hoa Diên Vỹ / nở tím chiều tháng Năm / Anh nở tím hồn em / bắt đầu vào tháng mấy
trên đồi gió khoác áo thư sinh tóc bạc / như lữ hành đi qua đồng bằng / thỏa mãn khát khao / sông dài núi rộng / thèm dòng sữa chảy ra từ lồng ngực / que diêm cháy một lần rồi tắt / vẽ vời chi / trăm cảnh lao đao
Trước đây, Thường Thấu Thấm thuộc về giả thuyết thưởng ngoạn và sáng tác. Tuy nhiên, dịch thuật cũng mang cấu trúc cơ bản của ngôn ngữ và ngữ pháp, được xác định minh bạch về bản chất, cá tính và chức năng, có tính toàn cầu trong hệ thống ngôn ngữ, có tính chung để thông đạt, nên giả thuyết này có thể áp dụng vào dịch thuật, song song với giả thuyết thưởng ngoạn và sáng tác.
Sủa ra xóm sủa xuống làng / Người dân nghe sủa hoang mang tột cùng / Nhưng loài sủa vẫn dửng dưng / Sủa tâng công để cửu trùng sủa khen
Tôi lắng nghe tiếng khóc đâu / đó nấc lên ngày tháng tư lắng / nghe từng âm âm ức ức mà / phỏng đoán tiếng khóc / ấy là khóc mừng vui sum / họp hay tủi hờn chia ly.
khi tiếng đàn chìm vào khuya tối nhường lại cho đàn dế đen / huyên náo gọi nhau / tuyên bố kẻ thua người thắng / vì còn quá nhiều tranh đấu suốt ngày / đài chưa kịp loan tin tức
Ngày ấy, nơi nơi hưởng thái bình / Vì đâu đất nước phải điêu linh? / Triệu người lưu lạc, xa lìa xứ / Giờ giỗ Hùng Vương, khóc một mình....
cho những người chết xa không phải chỉ trên đường hồ chí minh cay nghiệt / nhưng bất cứ đường nào / đưa ra khỏi nước / những xác khô / những hồn ma luẩn quẩn ngơ ngơ ngác ngác / bên Miên bên Việt / chỗ nào là quê hương?
Con số 30 nở / Rung một chùm sương mai / Hạt sương như hạt ngọc / Tan vào nỗi ngậm ngùi