Nụ Hôn | B’lao Sương

05/10/202413:09:00(Xem: 1990)

Ann P 12
Tranh Ann Phong



NỤ HÔN

 

Bẽn lẽn, hào hển bíu vào nhau

Môi nhúng vào môi chập chờn hư ảo

Mơn man gió vờn lau

Sợ cháy nửa bờ môi nóng bỏng!

 

Hạt sương. Lưỡi răng khua động

Cây kem mút thuở học trò mật ngọt

Chút ngái đắng, mặn giọt mồ hôi

Mắt nhắm. Nhìn đầy ý nghĩ…

 

Không trời đất và không cả người chung quanh

Tìm trong màu trăng lung linh xanh

Ngọn lửa bén

Sắc hơn dao, cháy trên từng vùng da thịt…

 

Chín nẫu nụ hôn!

 

 

B’LAO SƯƠNG

 

Ngày ta xuống dốc

Gặp người đi lên

Sương trên mí mắt

Chạm vào mông mênh?

 

Không là sơn nữ

Hái chè đồi cao

Người là thánh nữ

Ta mơ ngọt ngào

 

Mù sương lãng đãng

Hay mây trời giăng

Lưới ta sợi tóc

Sương mờ cách ngăn?

 

B’lao một ngày

Ta tìm giọt nắng

Gặp trong ánh mắt

Men tình say say…

 

Phố nhiều sương bay

Đồi chuông khàn đục

Tan lễ sáng này

Em mang ân phúc

 

Nắng về tinh khôi…

 

TRẦN HOÀNG VY

 

 

 

ĐÃ CUỐI THU RỒI ĐÓ EM

 

Vừa mới hôm qua em nhặt lá

Đã cuối thu rồi lá thôi rơi

Hạt mưa chừng đã gầy thưa giọt

Và chút heo may sáng trở trời!

 

Lá biếc, chồi non ngày xanh mắt

Hình như anh gặp lúc thu xa

Áo thuở nào mơ màu hoa cúc

Thơ tình thơm mực tím hôm qua?

 

Man mác sông thu dềnh dàng nước

Lục bình thơ dại buổi rong chơi

Chim vịt gọi chiều thu lẻ bạn

Giật mình con cá lặn không bơi!

 

Đã cuối thu rồi chơm chớm đông

Môi ngon thu cũ có son hồng?

Mắt của ngày xa còn bịn rịn

Từ ấy anh buồn em biết không?...

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chôn đau vào lũ triều dâng cuốn phăng cơ nghiệp mộ phần tổ tiên rú hờn rừng giận núi thiêng lằn ranh sống chết nhỡn tiền mắt ta
Người chồng cong mình chạy trên bờ / nhìn người vợ lên chiếc thuyền lá tre / chiếc thuyền chỉ chở được hai người / người chèo thuyền / đưa vợ anh qua sông sanh đẻ
Nhiều đêm ngủ mơ thấy mình nhỏ như con sâu. Không dám nói với ai. Chỉ nói vào thơ vì thơ không biết khi dể. Có phải vì yêu em tôi trở nên hèn nhát? Hoặc vốn đã hèn từ lúc sinh ra? Tôi không nhận cả hai, nhưng cả hai xỉ vả dày vò tâm trí người giả dối.
Lúc xưa, anh và tôi, học sinh cùng trường. Lớn lên cùng xông vào chiến trận. Đổ máu bảo vệ quê nhà. Gặp nhau mừng chưa chết. Nghe nhau từng tin tức hành quân. Gặp lại trong trại tù cải tạo. Cắn mảnh đường phèn chia đôi. Rít chung mẩu tàn thuốc lá. Chúng ta làm anh em suốt đời. Bây giờ gặp lại: Dân Chủ - Cộng Hòa, vì sao thù nhau hơn thù Cộng Sản?
bỗng thấy già nua / như trái đất và mặt trời / Pythagore và Euclide đã chết / toán học không định hình nổi sự sống
kính thưa sáu tám mênh mông / ru ta từ thuở mẹ bồng trên tay / mùa đông quê ngoại sương bay / phên tre gió tạt gò mây nắng chìm / tay huơ chân đạp chiều im / o oe tiếng khóc tiếng bìm bịp kêu /
Chợt / Chợt / người hóa thành con ve / chôn ấu trùng xuống đất / chờ mươi năm sau tái sinh.
Giải Nobel Văn Chương năm nay, 2020, được trao cho nhà thơ người Mỹ Louise Glück, theo bản tin của BBC cho biết hôm Thứ Năm, 8 tháng 10 năm 2020.
Hưu về viết sách bàn thơ phú lòng xót xa thì chữ xót xa mấy chục năm hèn đau đã đủ còn chút linh hồn thả nó ra
fake news, fake story làm hư hai ống kính. Không thể tin những hình ảnh thu nhận. Càng không tin ý nghĩa như đã thấy. Phải chăng mắt đã trở thành vô dụng? Nếu mắt thấy tai nghe đều là giả, tội nghiệp, làm người ! Lạc lõng biết bao ! Hiu quạnh biết bao !