n h ớ g ì

17/10/202421:40:00(Xem: 1400)
Frank Dale
Frank Dale
(from Tong Viet Cuong Collection)

 

Frank Dale (from Tong Viet Cuong Collection)

 

 

Người về mãi gọi núi

Vách sầu đứng bên kia

Âm vực trầm vô vọng

Nghìn thu mỗi đoạn lìa

 

Ai đẹp khô hồn lệ

Vang vang ngấn tỏ tình

Bụi gai trong tay áo

Rớm một mùa hiển linh

 

Về đây yêu thương những

Gió lạnh trên đồi mây

Lời người như kiếp bạc

Vin hờ một ngón tay

 

Một bàn tay nắn nót

Câu chữ vương tình si

Phù dung hoa trổ chạm

Thạch nham khối nặng trì

 

Lòng ai như than lửa

Bao lâu ngấm tắt lời

Lắng thinh tro tàn nguội

Ngắt. lạnh ngắt. lâu rồi

 

Đánh thức hồn nhau dậy

Bỗng tình thơ như nhiên

Cát bay theo đá chạy

Như khấp khởi xứ miền

 

Người đến rồi người đi

Vẫn ngón xưa hờ hững

Rồi cũng chẳng nhớ gì

Khúc hát thơ mường tượng

 

 

)(

@hxs.1oct24

 

 

T  H Ơ  L À

 

 

 

Tôi giú thơ trong túi áo

Lâu lâu liếc đọc bằng tay

Những con chữ có khi vênh váo

Nơi thăng hoa một cuộc tự đày

 

 

Ải chăng. [rằng thì là] rất nhọc

Ngay cả lúc thảnh thơi ngồi ruồi

Đoán mò bài thơ rơi xuống giếng

Lời mình. ý của họ. người ơi

 

 

Đừng lớn tiếng. ta đang đi qua bãi

Có thể con ma dưới nước, đầu cành

Chết chìm. treo cổ đều chánh niệm

Của chạp phô ảo tưởng hùng anh

 

 

Bạn viết được thơ xin giú kín

Cũng không cần có sắt hay bùn

Rất khổ sở khi đời phơi lộ

Buổi chiều cài cổ một cọng thun

 

 

Thì dù bươn qua ghềnh qua thác

Không rớt đâu. thơ không rơi đâu

Ví mà có ai thu nhặt được

Mở ra. chỉ thấy nỗi buồn rầu

 

 

)(

h o à n g x u â n s ơ n

30. 9. 24

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tương lai ai bắn tôi bằng đại bác /tôi chịu tan xác / không một chút than oán / nhưng bây giờ tôi phải bắn / bắn vào một loại quá khứ bằng tất cả cái gì tôi có /không có súng tôi dùng ngòi bút /vừa ngợi ca một quá khứ vừa đâm một quá khứ / khác tóe máu /dòng máu độc hại lưu cữu ấy / đã phá nát hiện tại di hại tương lai /nhiều năm sau nữa /để họ thấu được quá khứ tồi tệ thế nào
nước mắt nước mũi dàn dụa/ chứng dị ứng trở lại nhiều ngày trong tháng / tôi ngồi nghe thế giới rung lắc / trong tiếng la hét reo hò của lũ lên đồng / hiệu ứng cơn sốt trải rộng / dưới lực của áp đặt ức hiếp đe dọa giẫm đạp / đám đông như đàn thú bị săn đuổi / hoảng loạn / lo sợ / co rút thu mình né tránh / không đời nào không thể nào
Tôi gọi tên Tháng Tư | Tôi gọi tên thành phố | Tôi gọi tên người yêu | Niềm đau và nỗi nhớ
ngóng đợi phiên bản thứ mười hai tháng này | trong thành phố với cuộc sống đa đoan | và phận người gãy vỡ.
Tôi buộc nỗi cô đơn của mình | vào cánh diều | thả bay lên thật cao | nỗi cô đơn của tôi
Sớm đó, cha xé tờ lịch nào biết nghe nó khóc, mất một ngày nhỏ mọn rồi mất luôn những to tát mai sau, để tiếp tục héo đau mất ngủ. Sớm đó, cha xé tờ lịch cũ, xé luôn thịt xương, đứt máu mủ yêu thương, mẹ từ đó ủ rủ, cha từ đó trong tù treo cổ những niềm vui.
Hết chiến tranh | Chúng ta già hơn hòa bình | À. thì diễn biến nào | Cũng tới hồi lạnh tanh
tháng tư nhìn lại nỗi buồn | vô cớ có khi vô tâm | nhớ lại những bỡn cợt của bạn bè | khi gần khi xa