Làm Sao

21/10/202421:45:00(Xem: 1916)
ann phong moon
Tranh: Ann Phong



 

Làm sao em vá vầng trăng khuyết

Rọi xuống đêm tìm một giấc mơ

Trăng ngã bóng ai ngoài hiên lạnh

Khe khẽ theo em dỗ giấc chờ

 

Chút lạnh cho em và trăng ấm

Lóng lánh sương khuya hát ngọt ngào

Trăng nằm bên gối ru đêm chậm

Nước mắt mặn từng canh chiêm bao

 

Làm sao em rải sao lên tháp

Lung linh từng bậc cấp lung linh

Chén rượu xưa còn cay đáy mắt

Tiếng bước ai khua chiếc bóng mình

 

Một ngôi sao xuống bàn tay nhỏ

Ấp yêu năm ngón khép êm đềm

Có tiếng tim từ xa xôi đập

Phải chăng là… Em lại mình em!

 

Làm sao em cưỡi mây đầu dốc

Bay đến nơi rất xa, rất cao

Để em tin thiên đàng có thật

Ta vẫn hẹn nhau một kiếp nào


Mây bỏ em bay không dừng lại

Bóng ngày xưa nhuộm ráng chiều nay

Vương vướng chân em vài sợi khói

Thì cứ mơ hồ mây, mây bay

 

Làm sao em kéo đôi bờ lại

Dã tràng thôi xe cát ngàn năm

Nghe sóng hẹn nhau về bến mộng

Em thôi ra biển khóc âm thầm

 

Em lại về bờ em hiu hắt

Biển mượn hồn lạc sóng lang thang

Con ốc lạc vỏ mình ngơ ngác

Em lạc trái tim, máu lạc đường

 

Làm sao em níu bình minh lại

Giọt nắng long lanh những ngọt ngào

Nắng điệu đà dìu sương nhún nhảy

Bên vườn hồng hoa bướm xôn xao

 

Chỉ là sớm mai nào xa lắc

Em níu về chạng vạng chiều rơi

Chén rượu hoàng hôn mình em cạn

Say buốt trăm năm giọt lệ cười

 

2024

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lòng cây mấy thưở ai người biết | Từng khóc từng reo đã mấy lần
nhỏ xuống giọt mưa trên vai áo | câu chữ phía trước phía sau vóc dáng | nghe tiếng buồn thế kỷ ngân vang tâm thức
Gió nồm thổi rát mặt | Đấy cát chảy kinh niên | Nước nước nước tù đọng | Nhà trôi như bóng thuyền
Thiên Lý Độc Hành, là tựa một tập thơ của Thầy, và cũng là bốn chữ được viết treo trên hương án của Thầy tại chùa Phật Ân, huyện Long Thành, nơi Thầy ở vào những năm tháng cuối đời. Thiên lý độc hành, hình ảnh biểu trưng nhất về Thầy Tuệ Sỹ, muôn dặm cô lữ dằng dặc nỗi ưu tư phận nhà vận nước…Và, khó làm sao để tường tận cái chấp chới của vạt áo tỳ khưu đẫm ánh trăng đêm, thấp thoáng ẩn hiện Người và cõi thơ tịnh tĩnh. Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở/ Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan... Hỏi, tại sao, vì đâu, lòng muối kiên định... để bất khuất chưa tan?
Collage là một nghệ thuật. Hay chỉ là một thao tác thủ công? Có người cho cắt dán ( thơ ) mang tính nghệ thuật vì có sự suy nghĩ và đồng cảm của tác nhân. Có người cho đấy là một trò chơi lắp ráp trẻ con vì sự dễ dàng của cắt xén. Có người cảm nhận thơ cắt dán là một hình thức của họa thơ tân thời. Thử nghiệm xem
Mời đọc ba bài thơ: 1. Thảnh Thơi Đường Ngộ của Hoàng Xuân Sơn. 2. Nhẫn Nại của Thy An. 3. Buổi Trưa Ấy của Trần Yên Hòa
Có ai lật dùm pho Sử Việt | 50 năm máu vẫn thấm từng trang | Có ai cầm khăn thấm hộ | 50 năm sao lệ vẫn chứa chan.
Em là con cá Hồi | mấy chục năm sống nhờ biển khác | suối nào đợi em về | cho em trầm mình gửi nắm xương da | ôi những con suối quê hương
Hãy sống thêm một ngày nữa / Tới trước cánh cửa em chưa bao giờ mở ra / Hãy đọc lời ai điếu trên mộ chúng ta / Hãy đi qua / Dòng sông mùa lũ / Đặt tâm hồn / Vào trong tay một người khác / Hãy bắt đầu / Ngồi xuống / Giữa kẻ thù / Hãy để mưa / Rơi trên nghĩa địa / Hãy để tự do làm thành trí nhớ / Của quê hương chúng ta, hãy để người thiếu nữ / Đã chết trở thành hoa, hãy bắt tay một người .
Tháng tư nắng quái trên tàng lá / Ngày nóng rang, khô khốc tiếng người / Nước mắt ướt đầm trên mắt mẹ / Nghìn đêm ai khóc nỗi đầy vơi? / Tháng tư em dắt con ra biển / Hướng về nam theo sóng nổi trôi / Thôi cũng đành, xuôi triều nước lớn / Làm sao biết được, trôi về đâu?