Đợt Sóng

21/10/202422:14:00(Xem: 2774)
ann phong dot song
Tranh: Ann Phong


Tôi đến thăm một thành phố miền đông

ngẩn ngơ trước rừng thu rực rỡ

chiếc kiềng vàng trên áo cô dâu đỏ

màu đau thương nơi đó

cũng rất tươi

 

tôi nghiêng đầu

có phải đâu đây

con cố sống, lời người mẹ nhủ

người đánh cuộc đã ra đi

bốn mươi ngàn chiên nâu cho một ngàn chiên trắng

nhưng ta còn đây, sống

trên đổ nát chúng ta rồi sẽ đứng

sẽ thôi là đàn chuột trốn mặt trời

con vẫn còn có một tương lai

một dẻo đất dưới chân và trên đầu mây trắng

 

tôi nghiêng đầu

hình như đâu đây chỉ là tiếng súng

tiếng đạn rơi tiếng sắt thép kêu gào

tiếng thịt xương hối hả gọi nhau

tiếng những ngón chân lạc loài tìm chủ

và bản tấu ca kinh khủng

chấm dứt chi để bắt đầu

 

hình như tôi chỉ nghe dòng sông

kể dông dài chuyện nhiều ngàn năm trước

lịch sử không còn lệ khóc

cho vo tròn và bóp méo tùy nghi của con người

 

buổi chiều trôi

rừng lặng yên, mùa thu hờ hững

tôi nghiêng đầu

đợt sóng

chỉ chờ ngọn gió để lớn nhanh

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
ngày tháng 9 nhìn lại khúc phim quá khứ cô lập con tim giữa những bao la kịch bản buồn và những bài ca từ giã giam mình giữa ngôn ngữ của những lặp lại xuôi tay buông lững
“Vì Tôi Là Người Việt Nam” là một bài thơ mang tứ tượng trưng qua cách diễn tả biểu hiện. Một bài thơ biểu lộ sự hoạt động của trí tuệ và sự xuất hiện của cảm xúc. Một bài thơ kết hợp giữa ý thức và vô thức. Một bài thơ xứng đáng là thơ đấu tranh có giá trị nghệ thuật của nhà thơ Hoàng Anh.
Những ai đã từng xin trợ cấp xã hội, nhận ân sủng sống qua ngày nuôi lớn con cái, sao không cho người khác cơ hội giống mình?
Giữa tang tóc của đại dịch, giữa hỗn loạn xã hội vì chuyện kỳ thị sắc tộc, và nỗi buồn mất mẹ, bài thơ COMMON DUST như một lời nhắc nhở cái đồng đẳng của thân phận con người: tất cả chúng ta đều là cát bụi, rồi sẽ về cát bụi. Bài thơ như nhắn nhủ chúng ta hãy làm hòa với nhau và làm hòa với chính mình.
Gần nửa thế kỷ sống ở Hoa Kỳ, nếu bạn chưa gặp kinh nghiệm bị kỳ thị, chưa buồn lòng vì chỉ khác màu da, có lẽ, bạn ngây thơ hoặc ngu ngơ hoặc giả vờ.
Chàng đã ra khỏi chiến tranh / Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng./ Như con dấu nung / Đóng vào trái tim chàng
và ở trung điểm bức ảnh / những dấu đạn xoáy vỡ gạch men trên tường / bếp lãng mạn? / bếp ấm cúng? / chỉ là hoang tưởng.
Những kẻ hèn luôn luôn tìm người khác tôn thờ. Những kẻ kém phẩm chất thường xuyên nói lời tồi tệ. Như một người sau khi đốt xác hốt tro, lượm một mảnh sọ chưa cháy, nhìn bên trong thấy chữ nghĩa khắc vào xương. Học nhiều vô ích khi luôn luôn tôn thờ thần tượng.
Mai xa phố thị về rừng / Cỏ cây chua xót đếm từng nổi đau / Ta về ngõ trống trước sau / Thấy trăng cổ tích, thấy sao đầy trời
Năm tháng cách ly trở lại chùa / Đường mòn ngõ trúc vắng hơn xưa / Đồi mây thanh thản sư vào hạ / Gió thoảng hương trầm hong nắng trưa