Tôi và Tôi

28/10/202412:44:00(Xem: 1900)
69
Minh họa Cao Bá Minh



Tôi gào thét

Tôi nguyền rủa

Tôi

Gần chín mươi

sao cứ đi?

đi mãi...

 

Vẫn mang tâm hồn hoang dại, ngu ngơ

Người lữ hành xuyên qua hai thế kỷ

Sao vẫn thấy

Xa lạ với chính mình

Trước những con đường

Trước phố chợ

 

Ở nước người gần năm mươi năm

tôi vẫn xa lạ khi đứng trước

tên phố, tên đường

Không nhớ nỗi môt lời

Bài quốc ca của họ.

 

Sao cứ nhớ hoài

Những tên

Núi Kà Đú

Núi Chà Bang

Thành phố Phan Rang

Người em gái tỉnh lẻ

Mất hút

Gần năm mươi năm...

 

Đào Như

Trung Thu October 25-2024

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi yêu, tim đàn ông sáng rực, tim đàn bà lúc mở lúc tắt. Đàn bà thuộc về đêm.
Nếu em là thành phố bị ô uế | Anh là cơn mưa thánh hiến | Nếu em là ngọn núi màu vàng | Anh là cánh tay đỏ địa y
Đám cỏ xanh rì | Bầu trời xanh lơ | Hoa cải vàng rực | Hòn bi hòn bi
ký ức tung hê bên bờ kè | lúc biến lúc hiện | từ cửa kính cao tầng nhìn xuống | phía dưới là biên niên sử | dày đặc hình nhân
Tôi thổi bài ca vào không trung, | tiếng hát vang xa tận nơi nào ở thế gian, tôi không rõ | bởi làm gì có cặp mắt nào đủ tinh thông trên cao | xuyên thấu mọi nỗi niềm khúc ca tôi bày tỏ
bên này bờ, chim vạc ăn đêm | đứng im lim nghe dòng sông thủ thỉ | những đợt sóng có thể cắt và làm bầm dập nằm cong lưng như đang chờ giấc ngủ | bình yên, bình yên, bình yên dài và rộng
sự phi lý của những nhóm người | trong dãy nhà san sát này | như lỗ chân lông trên da | trong khoảng không đau thương của không gian trên mặt đất
những thèm khát như thơ | nẩy lên từ mặt đất | có khi hoang vu | có khi trù phú | như dung nhan dưới cơn mưa chiều
Thành phố sôi sục dày đặc tiếng kêu và ánh sáng kiêu hãnh | Tràn ngập mí mắt | Những giọt nước mắt chảy thành dòng của dân số khốn khổ