Tôi và Tôi

28/10/202412:44:00(Xem: 1948)
69
Minh họa Cao Bá Minh



Tôi gào thét

Tôi nguyền rủa

Tôi

Gần chín mươi

sao cứ đi?

đi mãi...

 

Vẫn mang tâm hồn hoang dại, ngu ngơ

Người lữ hành xuyên qua hai thế kỷ

Sao vẫn thấy

Xa lạ với chính mình

Trước những con đường

Trước phố chợ

 

Ở nước người gần năm mươi năm

tôi vẫn xa lạ khi đứng trước

tên phố, tên đường

Không nhớ nỗi môt lời

Bài quốc ca của họ.

 

Sao cứ nhớ hoài

Những tên

Núi Kà Đú

Núi Chà Bang

Thành phố Phan Rang

Người em gái tỉnh lẻ

Mất hút

Gần năm mươi năm...

 

Đào Như

Trung Thu October 25-2024

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có nhiều người đã chọn treo cổ | tại sao các người lại bán con | mà không tự treo cổ mình lên | để làm thành những cái chết thật xúc động?
chảy từ bắc xuống nam | con rạch. và ngược lại | ầm ầm dòng suối | tung tóe văng những tinh thể hận thù
Thơ của ba thi sĩ họ Trần: Trần Mộng Tú, Trần Hạ Vi & Trần Yên Hòa...
Ước gì trẻ con* không chết. | Ước gì các em được đón lên trời, | tạm thời, đến khi chiến tranh | chấm dứt.
Vòng tròn gợn những nhịp hải hà của “đáy đĩa mùa đi”, nhớ câu thơ này của Nguyễn Xuân Sanh, có lẽ tại cái chao đi chóng vánh một chu kỳ xuân hạ thu đông, những mảnh phút giây tao tác trên đĩa thời gian, và đọng lại dưới đáy kia những hoài niệm buồn vui...
Ở đây có một bức tranh được đánh giá cao | đã bao đời khiến người ta mê say, xúc động, | và điều ấy vẫn được xem là đúng. | Một số người thế vẫn chưa thỏa mãn. |Họ còn nghe được cả tiếng mưa tuôn, | Cảm thấy cái lạnh của những giọt nước trên cổ, trên lưng, | Họ nhìn cây cầu và những người trên đó | như thể đang nhìn thấy chính mình | trong cuộc chạy kia chẳng lúc nào ngừng.