Mềm Thơ Mùa Thu

20/11/202410:12:00(Xem: 1873)
Mùa Thu 1 Dung Phuong
Ảnh: VIệt Báo, Dung Phương

 

rủ nhau về mùa gió chướng

những đốm lá đỏ xanh

gọi em

khung đời lung lạc

gặp nhau định mệnh tỏ bày

phút giây suy tư

nỗi buồn ô chữ

tô sắc tấm lòng tha thứ

 

rồi về đây lặng lẽ

khởi thủy là tiếng nói

đi qua sông biển núi đồi

con tàu xanh chìm sâu trong mắt

vẫn hoang vu chòm lá

một thời choáng ngợp hồn ta

 

mềm thơ tóc trắng hiếm hoi

nỗi khát khao thắp lửa một lần

con thiêu thân thật nhỏ

lao vào ánh sáng

hối tiếc ngực trầm môi mọng 

hội chợ phù hoa ca hát không thôi

 

thổi suốt bên lòng bao nhiêu năm tháng

có tiếng ai đi về rất vội

gửi gắm mùa thu đầu tay

ngày trở lại buồn buồn ẩn ngữ

lòng đầy uẩn khúc không nói hết

từng giọt mưa rơi thấm vai

 

thy an

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trang Thơ Thứ Bẩy tuần này hân hạnh có sự góp mặt của nhà thơ Hoàng Thủy Trâm, lần đầu đến với Việt Báo, cùng các nhà thơ khác Lê Hưng Tiến, Lê Chiều Giang, Trần Hạ Vi, mỗi người một phong vị thơ, một thể cách sáng tạo, cùng làm nên tiếng nói thơ của thời đại mình đang sống, cùng tìm kiếm ý nghĩa nhân sinh. Việt Báo trân trọng giới thiệu...
Cõi thơ Viên Linh là cõi nhân sinh đầy hệ lụy của định mệnh. Định mệnh của một dân tộc điêu linh, lưu lạc. Định mệnh của con người bé nhỏ và yếu ớt trong dòng chảy cuồng lưu của kiếp sống. Định mệnh của tình yêu mệt mỏi, chán chường và bất trắc. Thơ Viên Linh là một biểu hiệu cho Con Người như là một hữu-thể-tại-thế với tất cả những khổ đau và hoan lạc. Ông vừa tạ thế hôm cuối tháng Ba vừa rồi, Việt Báo trân trọng đăng lại một số ít thơ của ông như một nén tâm hương gửi đến người Thi Sĩ quá cố.
tôi đã thấy đủ, nơi đây | những thay đổi làm chóng mặt | vũng nước xưa ễnh ương kêu khàn giọng | nay đèn thức trắng
Thơ Nguyễn-hòa-Trước được đặc trưng bởi sự tập trung vào tính sáng tạo của ngôn ngữ, sự giải cấu trúc của cú pháp và ngữ pháp thông thường, đồng thời khám phá những hạn chế và khả năng cố hữu của chính ngôn ngữ...
Đa tình ơi con mắt Phú Yên | Che trời suối tóc thả nghiêng nghiêng | Con gái nhà ai coi ngộ quá | Lòng Bình Định không đảo cũng điên.
kiêu hãnh những lằn roi / ma thuật quyến rũ ánh sáng / siêu vi những hạt bụi kết cấu hoa văn / hơi thở khẽ ẩn tàng trong vô thức lãng quên...
Một năm vù vèo lưng, phản / Cái nằm bẹp dí mùa đông / Thì cũng thèm nghe râu tóc / Liệng xuân trên những cánh đồng...