như rạ

26/11/202419:55:00(Xem: 2539)

 

the-expendible-(1957)_Conrad-Marca-Relli-(1913-2000)

The Expendible (1957), Conrad Marca-Relli (1913-2000);
nguồn: wikiart.org   

 

tôi mọc ra từ đám rạ sau mùa gặt

lầm lũi trong đêm mưa bão

lang bạt trôi theo lục bình  ̶ ̶ ̶  mẹ tôi hoài niệm

những khoảnh khắc năm thìn

trên dòng biến động

khi ngó bóng mình tan chảy dưới ánh đèn dầu

 

cơ duyên kỳ bí chập choạng nắm bắt

ngẫu nhiên từng phút giây

vụt hiện vụt thoát biền biệt một đời

qua khe hở định mệnh mù mờ

qua những đường chỉ tay rối bời  ̶ ̶ ̶ 

phác thảo tác phẩm sắp đặt của thượng đế

 

một ngày thượng đế bỏ lại sau lưng hoạt cảnh thô bạo

chống gậy tre đi về phía rừng nguyên sinh

khập khiễng đếm từng bước vô định

tôi vươn mình nhảy ra từ đám rạ phân hủy

nhìn khung thời gian kéo dãn

không đủ dung chứa nỗi đau dằn vặt

 

trằn trọc trong vùng u minh nguyên thủy

mẹ tôi câm lặng chờ dông bão đi qua 

đánh dấu giấc chiêm bao nhiều biến khúc

bằng những giọt nước mắt xốn xang

từ khuôn mặt trăm tuổi khắc khổ ngẩn ngơ  ̶ ̶ ̶  như rạ

vẫn đợi ước vọng nảy mầm trên xương cá. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi có một cây chuối kiểng, trồng trong một chiếc chậu để ở phòng khách cùng với mấy chậu hoa lan. Những cây lan thỉnh thoảng trên những chiếc lá của chúng có một loại nấm ký sinh trắng bám vào. Cây chuối hàng xóm cũng bị vạ lây, nấm ký sinh của lan bay sang cư ngụ trên khắp tầu lá, làm những tàu lá chuối đang xanh mướp bỗng ủ rũ, héo vàng...
kìa con sâu bụ bẫm trên nhánh cà / có biết không lâu nó sẽ hóa bướm / theo chu trình tự nhiên đã định...
Người người hoan ca Mỹ Sơn quần tháp rêu phong / trơ trọi một mình em, một tháp / mấy ai biết muốn trả cái giá bằng an / bao thân thế sa mưa / bụi vùi, rêu lấp....
Tôi thích ngắm những buổi chiều lá rụng / Nghe bâng quơ tiếng thở của thời gian / Những con đường thơ mộng một màu vàng / Đang run rẩy theo từng cơn gió bụi...
Phần lớn các nhà thơ nữ sinh sau cột mốc đau thương 1975, đã dường như nhẹ nhàng hơn, những ám ảnh của chiến tranh, ít bị day dứt hơn vấn đề ý thức hệ. Họ ít nhiều đã hưởng được quả ngọt của nữ quyền, thoát ra khỏi khung cửa chật hẹp của định kiến, góp phần nở rộ một dòng thơ mạnh mẽ, tự tin, khao khát tự do, và bản lĩnh, nói rất thực nhân sinh quan của mình về những mối tương quan trong một thế giới vật chất như hiện nay. Họ cũng rất phóng khoáng thể hiện những cảm xúc đam mê dạt dào nữ tính. Mang những trạng thái có vẻ như đối nghịch nhau như thế khiến dòng thơ của lớp thơ nữ này tỏa sức quyến rũ lạ lẫm, tạo nên một lớp độc giả với cảm thụ thi ca mới mẻ.
Khi những cơn ho kéo tới / lồng ngực em có những đóa lục bình / vừa trôi vừa nở / những cánh hoa màu tím...
Thật háo hức! | Thật hiệu lực! | Sáng sớm, còi báo động đánh thức | xe cứu thương lên đường túa ra khắp nơi,| xác chết đong đưa trong gió | băng ca tròng trành nạn nhân... gọi mưa từ mắt mẹ,
khi câu thơ la cà / ở những con đường lắc léo của hoài niệm / là lúc tôi hiểu ra / những khúc mắc của tâm thức / những chập chùng duyên khởi giữa quá khứ và hiện tại...
Bước lên / giọt nắng / xuân ngời / cái tôi bỗng nhẹ / bời bời gió thơm…
Âm vọng mỗi lúc động hưởng hơn / Không có chỗ thầm thì cho ngọn gió ướt mềm / Và lời nói không cũng không còn lưu trú trong bảo tồn ngữ nghĩa...
Những đoản thi của nhà thơ Nguyễn Hàn Chung...
Xin có lời tâm sự, rằng trong lòng tôi vẫn luôn luôn là một đứa trẻ rất mực ngây thơ, nghĩa là, chưa bao giờ lớn cả. Nói cho đúng, tôi đã lớn dậy giữa rừng văn học cổ tích quê nhà, đã say mê đọc truyện cổ về những vị Bụt bay tới khi có ai đó gặp nạn và ngồi than khóc, đã miệt mài với những thần thoại tuyệt vời trong Kinh Phật… Và rồi, tôi tin rằng Đức Phật không bao giờ rời bỏ chúng sinh.
cúi xuống trời chiều / thấy vạt nắng xuyên qua kẽ lá / mùa hạ lao xao những ngày cháy da / sự lười biếng làm cạn kiệt ngôn ngữ...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.