như rạ

26/11/202419:55:00(Xem: 2368)

 

the-expendible-(1957)_Conrad-Marca-Relli-(1913-2000)

The Expendible (1957), Conrad Marca-Relli (1913-2000);
nguồn: wikiart.org   

 

tôi mọc ra từ đám rạ sau mùa gặt

lầm lũi trong đêm mưa bão

lang bạt trôi theo lục bình  ̶ ̶ ̶  mẹ tôi hoài niệm

những khoảnh khắc năm thìn

trên dòng biến động

khi ngó bóng mình tan chảy dưới ánh đèn dầu

 

cơ duyên kỳ bí chập choạng nắm bắt

ngẫu nhiên từng phút giây

vụt hiện vụt thoát biền biệt một đời

qua khe hở định mệnh mù mờ

qua những đường chỉ tay rối bời  ̶ ̶ ̶ 

phác thảo tác phẩm sắp đặt của thượng đế

 

một ngày thượng đế bỏ lại sau lưng hoạt cảnh thô bạo

chống gậy tre đi về phía rừng nguyên sinh

khập khiễng đếm từng bước vô định

tôi vươn mình nhảy ra từ đám rạ phân hủy

nhìn khung thời gian kéo dãn

không đủ dung chứa nỗi đau dằn vặt

 

trằn trọc trong vùng u minh nguyên thủy

mẹ tôi câm lặng chờ dông bão đi qua 

đánh dấu giấc chiêm bao nhiều biến khúc

bằng những giọt nước mắt xốn xang

từ khuôn mặt trăm tuổi khắc khổ ngẩn ngơ  ̶ ̶ ̶  như rạ

vẫn đợi ước vọng nảy mầm trên xương cá. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lửa nhỏ đốt mãi sẽ cháy rừng. Cháy lớn, cháy lan vượt kiểm soát, cháy luôn quốc gia, cháy lương tâm, cháy tự do, cháy hấp hối.
ngày tháng 9 nhìn lại khúc phim quá khứ cô lập con tim giữa những bao la kịch bản buồn và những bài ca từ giã giam mình giữa ngôn ngữ của những lặp lại xuôi tay buông lững
“Vì Tôi Là Người Việt Nam” là một bài thơ mang tứ tượng trưng qua cách diễn tả biểu hiện. Một bài thơ biểu lộ sự hoạt động của trí tuệ và sự xuất hiện của cảm xúc. Một bài thơ kết hợp giữa ý thức và vô thức. Một bài thơ xứng đáng là thơ đấu tranh có giá trị nghệ thuật của nhà thơ Hoàng Anh.
Những ai đã từng xin trợ cấp xã hội, nhận ân sủng sống qua ngày nuôi lớn con cái, sao không cho người khác cơ hội giống mình?
Giữa tang tóc của đại dịch, giữa hỗn loạn xã hội vì chuyện kỳ thị sắc tộc, và nỗi buồn mất mẹ, bài thơ COMMON DUST như một lời nhắc nhở cái đồng đẳng của thân phận con người: tất cả chúng ta đều là cát bụi, rồi sẽ về cát bụi. Bài thơ như nhắn nhủ chúng ta hãy làm hòa với nhau và làm hòa với chính mình.
Gần nửa thế kỷ sống ở Hoa Kỳ, nếu bạn chưa gặp kinh nghiệm bị kỳ thị, chưa buồn lòng vì chỉ khác màu da, có lẽ, bạn ngây thơ hoặc ngu ngơ hoặc giả vờ.
Chàng đã ra khỏi chiến tranh / Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng./ Như con dấu nung / Đóng vào trái tim chàng
và ở trung điểm bức ảnh / những dấu đạn xoáy vỡ gạch men trên tường / bếp lãng mạn? / bếp ấm cúng? / chỉ là hoang tưởng.
Những kẻ hèn luôn luôn tìm người khác tôn thờ. Những kẻ kém phẩm chất thường xuyên nói lời tồi tệ. Như một người sau khi đốt xác hốt tro, lượm một mảnh sọ chưa cháy, nhìn bên trong thấy chữ nghĩa khắc vào xương. Học nhiều vô ích khi luôn luôn tôn thờ thần tượng.
Mai xa phố thị về rừng / Cỏ cây chua xót đếm từng nổi đau / Ta về ngõ trống trước sau / Thấy trăng cổ tích, thấy sao đầy trời