Đoản Khúc Lụi Tàn | Bài Vô Tận

26/11/202420:00:00(Xem: 2200)

thihuu 



Đoản Khúc Lụi Tàn

Lụi đèn tuồng sử sách
Hồn câm như áo đêm
Then khóa ngoài đồng tận
Chết như không nỗi niềm


Trống rỗng lặng thinh. múi
Giờ bất cẩn chia xa
Mối đồng bệnh thao thức
Trắng. đen và thậm già


Tích tắt mưa đồi gõ
Chiếc song lan nhớ tình
Cuồng nhiệt xa tắp tít
Thẫn thờ một chuỗi linh


Thơ luồn trong túi gối
Nằm lát tư duy nhàu
Suy cho cùng nỗi đợi
Nào cũng cố đeo nhau

 

 

)(
[email protected]


Bài Vô Tận


Tôi ngã mặn vào môi ngoan
Ồ không
Chúm
Chím
Môi nàng lánh hoa
Chỉ là sợi tóc vướng qua
Làm sao tôi gỡ được tòa thiên san
Bay êm
Hương gỗ như đàn
Giốc cơn thủy vũ về ngang thị thành

 

Huyện chiều
Viên ngọc rất xanh
Huyền chiêu lục diệp
Nhánh
Cành
Ban sơ
Thơ tôi ví dặm vô bờ
Em chưa thấy được mềm tơ sợi hoàng

 

Mùa xuân đấy
Tình lên non
Xin đừng xuống vội
Dốc mòn phiếm du
Dễ nhau. đời khóa ngục tù
Xin em một chiếc phù hư bạt ngàn


)(
h o à n g x u â n s ơ n
26 nov 2024
@vietbao

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lặng im / Tản thơ vi sinh / Trơ trọi nằm / Giữa dòng thời gian...
Thơ của hai thi sĩ Quảng Tánh Trần Cầm & Trần Hạ Vi...
tuyến lệ bây giờ | rừng cây đêm quên thở | con suối nằm im trong vách đá | cho đau thương chiến tranh | cho khốn cùng bên cạnh xa hoa | vài giọt hiếm hoi
Thơ của Trần Hoàng Vy, Hoàng Xuân Sơn, San Phi.
một chút lãng mạn / một chút mộng mơ / một chút buồn rầu / vơ vẩn / không đâu...
Ba thi khúc của nhà thơ Hoàng Xuân Sơn...
Con cúi đầu kính lễ Ân Sư, Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ (1945-2023) mang theo kho tàng trí tuệ vô tận, lòng từ bi vô biên và hùng lực vô úy đã hiện thân vào thế giới này. Từ gia tộc Phạm thế mà chủng tánh Bồ-đề đã ăn sâu trong lòng đất khô cằn nơi miền Trung nước Việt, Thầy lớn lên trong chốn Già-lam tịnh địa. Nhờ thiện căn túc thế nhiều đời, Thầy được thế phát xuất gia nhập đạo từ thuở ấu thời theo bước chân siêu tuyệt của Như Lai, “đến mà không đến, đi mà không đi.”(1) “Ba cõi bất an như nhà lửa,”(2) đất nước chìm trong chiến cuộc điêu linh, Thầy không tiêu phí tuổi thanh xuân chỉ một lòng miệt mài kinh sử. Tri thức thường nghiệm thế gian không cản nổi chí cầu trí tuệ siêu việt của người Tăng sĩ trẻ cưu mang cốt cách xuất trần thượng sĩ.
Đó là tựa đề một bài viết của nhà thơ Phan Tấn Hải, và đây là kết của bài: “Chữ nghĩa không vô ích. Chúng ta trong cõi này hãy rủ nhau làm thơ, đọc thơ, ngâm thơ, in thơ, hát thơ… Nếu chúng ta không đủ sức nương vào thơ để ngộ nhập tri kiến Phật, và nếu chúng ta cũng không có đủ sức mạnh của hát thơ để chữa sản nạn như thời Vua Hùng Vương, ít nhất thơ cũng giúp chúng ta giảm được những đau đớn của trần gian này, kể cả khi buộc phải nghe tới bốn dòng thơ ly biệt tương tự của Cha Rồng và Mẹ Tiên thời lập quốc dân tộc Việt Nam (Ta là giống Rồng / Mình là giống Tiên / Thủy thổ khắc nhau / Không ở cùng được.) Nàng thơ ơi, hãy cứu lấy trần gian này. Hãy biến tất cả những trận mưa bom trên trần gian này thành các trận mưa thơ…” (Phan Tấn Hải, Thơ sẽ chữa lành thế giới
Quờ tay chạm tháng mười hai / Nghe ta lành lạnh, nghe ngày run run...
Anh còn nhớ một ngôi nhà cuối phố? Ngõ chè tàu xanh biếc lối đi quen...