như lời vụn

08/12/202411:12:00(Xem: 2188)

 

              where lips can’t drink / so memory must”  ̶ ̶  Leonard Cohen (1934-2016)

 

je-dis_Adrien-Dax-(1913-1979)
Hình minh họa: Je dis, Adrien Dax (1913-1979);
nguồn: wikiart.org https://www.wikiart.org/en/adrien-dax/je-dis/

 

 


1.

vô tình tôi vượt đèn đỏ

nàng bất bình: "cà chua"

tôi chê mình nặng hơn: "hủ lô"

 

2.

đó là cuộc xung đột bất biến

giữa răng và lưỡi

cám ơn thứ thuốc an thần mới

 

3.

không hẹn mà gặp bài thơ trong ngăn kéo

đã được viết từ rất lâu

giờ năn nỉ xin được bỏ quên

 

4.

hẹn mà chưa gặp

xin lỗi còn kịp chăng?

không một cột mốc trong tầm với

 

5.

một tôi hốt hoảng

một tôi phang ngang

đêm càng sâu càng hoang mang

 

6.

dường như tôi đã qua khu phố

không đời này thì cũng một kiếp trước nào đó

vẫn nhớ những bậc thềm và bức tranh tường  

 

7.

con cóc trong hang

nom bún mắng cháo chửi

gật đầu: “nghệ thuật không lý thuyết”

 

8.

người bán hàng tiếp tục chu mỏ thuyết minh  

con cóc nhảy ra và ngồi đó  ̶ ̶ ̶  vừa lắng nghe

vừa gật gật đồng ý: “văn hóa phi vật thể”

 

9.

nhiều năm trước tôi thuê phòng tầng dưới

luôn trằn trọc mất ngủ cả đêm

nghe tiếng giường nệm kẽo kẹt

 

10.

nay bù lại  ̶ ̶ ̶  nếu không là trả thù

tôi ở tầng trên

nhất định kẽo kẹt suốt đêm  ̶ ̶ ̶  nhất định

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mấy ai vạch thấu một lằn | từ tinh tươm sáng về lăn lóc chiều | một ngày vạn ngày. lửa. thiêu | bình nguyên hoa mộng cũng liều tro than
Tôi đã xưa. cơn gió ngàn lau lách. dưới mỗi gốc cây, xương máu con người đổ xuống. tình yêu và hận thù đều xanh màu lá. / Dưới bàn chân tôi, đá sỏi mỏi mòn. Đôi khi tôi muốn nằm xuống dưới chân em. đôi khi tôi muốn chết. / Sự bất động của thân tâm là chân như của hạnh phúc. nhưng sự im lặng của em là âm ti địa ngục. /Dưới bầu trời này, màu xanh lừa đảo.
Tính hài được đưa vào văn chương bi kịch quả là rất khó nhất là thơ. Chỉ cần vụng một chút là gây dị cảm trong lòng người đọc, ngả ngớn quá cũng không xong các người đọc do sự hạn chế của tiếp nhận thẩm mỹ sẽ chỉ nhìn thấy nụ cười không nên cười vào thời điểm buồn của không gian thơ...
đèn lu, ngõ vắng, thân gầy | đông hàn sương giá trùng vây bốn bề | một mình đối bóng sầu tê | quán khuya, rượu cạn, nẻo về lạnh căm.
Mắt tháng Tư không còn hạt lệ. Mắt tháng Tư chiêu niệm màu cờ. Mắt tháng Tư chập chờn bia mộ hồn tử sĩ từ cổ kim thao thức. / Mắt tháng Tư rưng màu huyết phượng. Mắt tháng Tư ngào cơn huyết biển. Thân giạt cỏ bồng hồn khua nước bao lâu rồi thủy mộ. / Trái tim người đi rơi dần từng mảnh, buồng ngực khô nhớ gió phương nam máu đỗ quyên khắc khoải quê nhà. / Mắt tháng Tư nở bông hoa trên cành hy vọng mỗi đóa hoa như một giọt nước mắt hồng rơi xuống trái tim tôi. / Mắt tháng Tư dẫu ngàn năm vô tự, mảnh lao đao lịch sử. Lật từng chương… / Giấy mực đời chép ra, ví thiếu. / Lấy da này viết để tạ nhau…