như lời vụn

08/12/202411:12:00(Xem: 2201)

 

              where lips can’t drink / so memory must”  ̶ ̶  Leonard Cohen (1934-2016)

 

je-dis_Adrien-Dax-(1913-1979)
Hình minh họa: Je dis, Adrien Dax (1913-1979);
nguồn: wikiart.org https://www.wikiart.org/en/adrien-dax/je-dis/

 

 


1.

vô tình tôi vượt đèn đỏ

nàng bất bình: "cà chua"

tôi chê mình nặng hơn: "hủ lô"

 

2.

đó là cuộc xung đột bất biến

giữa răng và lưỡi

cám ơn thứ thuốc an thần mới

 

3.

không hẹn mà gặp bài thơ trong ngăn kéo

đã được viết từ rất lâu

giờ năn nỉ xin được bỏ quên

 

4.

hẹn mà chưa gặp

xin lỗi còn kịp chăng?

không một cột mốc trong tầm với

 

5.

một tôi hốt hoảng

một tôi phang ngang

đêm càng sâu càng hoang mang

 

6.

dường như tôi đã qua khu phố

không đời này thì cũng một kiếp trước nào đó

vẫn nhớ những bậc thềm và bức tranh tường  

 

7.

con cóc trong hang

nom bún mắng cháo chửi

gật đầu: “nghệ thuật không lý thuyết”

 

8.

người bán hàng tiếp tục chu mỏ thuyết minh  

con cóc nhảy ra và ngồi đó  ̶ ̶ ̶  vừa lắng nghe

vừa gật gật đồng ý: “văn hóa phi vật thể”

 

9.

nhiều năm trước tôi thuê phòng tầng dưới

luôn trằn trọc mất ngủ cả đêm

nghe tiếng giường nệm kẽo kẹt

 

10.

nay bù lại  ̶ ̶ ̶  nếu không là trả thù

tôi ở tầng trên

nhất định kẽo kẹt suốt đêm  ̶ ̶ ̶  nhất định

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa Thu là nguồn cảm tác bất tận của thi sĩ, xưa cũng như nay. Hai bài thơ với thật nhiều thi ảnh Thu của nhà thơ Trần Mộng Tú...
ngồi trầm ngâm dưới bóng mát cây trúc đào vừa bị cưa / giống như hiền triết năm xưa / nhìn chu kỳ giăng tơ của nhện / lung lay trước gió bận lòng bao nhiêu câu hỏi trần gian / về những bệnh nan y tàn phá thân người...
Trả lại tôi người mẹ / Mẹ đến đón, ôm tôi / Trường đã tan cửa đóng / Bạn đã về hết rồi / Tôi đợi đã lâu lắm / Bóng mẹ biệt tăm hơi...
một ngày tuyệt vời nhờ cơn nắng nóng kinh hoàng / được ngồi bên trong căn phòng điều hòa không khí / vẩn vơ nhìn qua cửa sổ / một nắm mây lành...
mùa hạ mở ra khung cửa màu xám / những nồng nàn đam mê thức dậy trên lá xanh / bàn tay biết nắm / bàn tay biết yêu...
Trần Mộng Tú & Trần Hạ Vi, hai người làm thơ nữ, hai thế hệ khác nhau, hai thi pháp, hai suy nghiệm, nhưng cùng một mục đích, làm sao đạt tới cái đẹp của Thi Ca. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
mùa hè của sự thật. và trái ngược | dòng sông già chết khô khi dưới mưa lũ những con đường chết ngộp | lỗi lầm hoá thạch mà hoài nghi và biện bạch vẫn còn | những chữ viết trên tường ta đã cố tình quên |
lũ hề câm cất giọng ngâm nga / thổi đi thổi lại bài ca không lời / cố tình len lách vào giấc mơ tôi...
Nếu tôi đóng lại như cửa chính vào nhà | rồi khóa chặt | không bao giờ bước ra.
buổi chiều / im lặng nhìn mặt hồ đầy rong / cười với cỏ cây / lá khô thiếu nước héo vàng / tơi tả như manh áo trên hình nộm...