Đầu đông se lạnh

18/12/202418:32:00(Xem: 1999)
CHIEU_THANG_HAI_by_dinhtruongchinh
Minh họa Đinh Trường Chinh

 

 

tôi cầm đóa hồng nở muộn

như cầm mùa thu đang đi qua

ẩn hiện sau vòm lá

một chút lãng mạn

một chút tương tư

tháng mười một trời chớm lạnh

nghe đất buồn hơi thở

chân dẫm lên đất ẩm

sương khói phủ góc trời

 

tôi trở về con đường yên lặng

nghe tóc tai già đi

chuyến xe điện vụt qua

những kẻ yêu nhau chưa kịp từ giã

nỗi buồn cuối năm thoang thoảng

những cơn mất ngủ thâu đêm

những bài thơ thiếu ý

bao nhiêu ẩn số của phương trình toán học

mịt mù lửa khói nhiễu nhương

 

tôi ngước nhìn con trăng sắp rằm

dải ngân hà xa thẳm

họa sĩ, thi sĩ, văn sĩ mộng mơ

thôi thúc những tấm lòng rung động

đánh thức những trái tim bao la

mùa đông đem lại chút bão giông

hát ca một đời hao hụt

hôm qua và ngày mai

thế giới vỡ tung trước mắt

 

tôi níu lại câu kinh đầm ấm

mơ hồ như hạnh phúc đầu đông se lạnh …

 

thy an

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tương lai ai bắn tôi bằng đại bác /tôi chịu tan xác / không một chút than oán / nhưng bây giờ tôi phải bắn / bắn vào một loại quá khứ bằng tất cả cái gì tôi có /không có súng tôi dùng ngòi bút /vừa ngợi ca một quá khứ vừa đâm một quá khứ / khác tóe máu /dòng máu độc hại lưu cữu ấy / đã phá nát hiện tại di hại tương lai /nhiều năm sau nữa /để họ thấu được quá khứ tồi tệ thế nào
nước mắt nước mũi dàn dụa/ chứng dị ứng trở lại nhiều ngày trong tháng / tôi ngồi nghe thế giới rung lắc / trong tiếng la hét reo hò của lũ lên đồng / hiệu ứng cơn sốt trải rộng / dưới lực của áp đặt ức hiếp đe dọa giẫm đạp / đám đông như đàn thú bị săn đuổi / hoảng loạn / lo sợ / co rút thu mình né tránh / không đời nào không thể nào
Tôi gọi tên Tháng Tư | Tôi gọi tên thành phố | Tôi gọi tên người yêu | Niềm đau và nỗi nhớ
ngóng đợi phiên bản thứ mười hai tháng này | trong thành phố với cuộc sống đa đoan | và phận người gãy vỡ.
Tôi buộc nỗi cô đơn của mình | vào cánh diều | thả bay lên thật cao | nỗi cô đơn của tôi
Sớm đó, cha xé tờ lịch nào biết nghe nó khóc, mất một ngày nhỏ mọn rồi mất luôn những to tát mai sau, để tiếp tục héo đau mất ngủ. Sớm đó, cha xé tờ lịch cũ, xé luôn thịt xương, đứt máu mủ yêu thương, mẹ từ đó ủ rủ, cha từ đó trong tù treo cổ những niềm vui.
Hết chiến tranh | Chúng ta già hơn hòa bình | À. thì diễn biến nào | Cũng tới hồi lạnh tanh
tháng tư nhìn lại nỗi buồn | vô cớ có khi vô tâm | nhớ lại những bỡn cợt của bạn bè | khi gần khi xa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.