Đầu đông se lạnh

18/12/202418:32:00(Xem: 2014)
CHIEU_THANG_HAI_by_dinhtruongchinh
Minh họa Đinh Trường Chinh

 

 

tôi cầm đóa hồng nở muộn

như cầm mùa thu đang đi qua

ẩn hiện sau vòm lá

một chút lãng mạn

một chút tương tư

tháng mười một trời chớm lạnh

nghe đất buồn hơi thở

chân dẫm lên đất ẩm

sương khói phủ góc trời

 

tôi trở về con đường yên lặng

nghe tóc tai già đi

chuyến xe điện vụt qua

những kẻ yêu nhau chưa kịp từ giã

nỗi buồn cuối năm thoang thoảng

những cơn mất ngủ thâu đêm

những bài thơ thiếu ý

bao nhiêu ẩn số của phương trình toán học

mịt mù lửa khói nhiễu nhương

 

tôi ngước nhìn con trăng sắp rằm

dải ngân hà xa thẳm

họa sĩ, thi sĩ, văn sĩ mộng mơ

thôi thúc những tấm lòng rung động

đánh thức những trái tim bao la

mùa đông đem lại chút bão giông

hát ca một đời hao hụt

hôm qua và ngày mai

thế giới vỡ tung trước mắt

 

tôi níu lại câu kinh đầm ấm

mơ hồ như hạnh phúc đầu đông se lạnh …

 

thy an

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
tôi bỏ lại đêm / những điều chưa nói hết / những điều chưa kể xong / những điều / đêm đã nghe cùng tôi / trong lặng im bóng tối. tôi bỏ lại trong bóng tối / những ý nghĩ / sót vụn / sự tưởng tượng / rỗng rạo / những thứ nên quên đi / khi trời tảng sáng.
Chiều về trên sông Giã từ vũ khí / Người đi qua đời tôi Dừng bước giang hồ
Những cái chết chưa bao / giờ có thật những cái / chết chưa bao giờ xảy / ra như chúng ta sinh
Vũ điệu không vần là một công trình nghiên cứu đồ sộ, nghiêm cẩn và sâu sắc do nhà thơ Khế Iêm viết rải rác từ trên 20 năm qua, gồm những bài viết chủ yếu là luận giải về thơ Tân Hình thức.
Tác giả bài thơ này là nhà thơ Mỹ Dana Gioia trích trong cuốn Rebel Angels: 25 Poets of The New Formalism, nhà xuất bản Story Line Press, 1996. Tôi đặc biệt yêu thích bài thơ.
LỜI PHI LỘ-Tôi được đọc bài thơ này lần đầu tiên khi nó được phổ biến trên báo VĂN, nếu tôi không nhầm, vào những năm 80 của thế kỷ trước. Có điều đáng chú ý cuối bài thơ báo VĂN có ghi rõ Vô Danh, nghĩa là không rõ tác giả. Nhưng tôi tin rằng báo VĂN biết rõ tác giả nhưng không tiện nói ra vì tác giả vào thời khoảng ấy còn ở trong nước. Chỉ cần đọc bài thơ qua một lần, xuyên qua văn phong, ai cũng cảm nhận tác giả của bài thơ này là Thanh Tâm Tuyền.
Em nhìn qua bờ tóc bạc của anh đi / Như nhìn qua khung cửa sổ
Kính tiễn Giác Linh Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ
Đen đúa. Sần sùi. Không đáng một xu / Dzụt gốc xoài. Quạ không thèm mổ / Quăng tận ổ. Kiến không thèm bu / Phơi giữa trại tù, cai tù không ngó
Loang loáng / chuông ngân / vong hồn những hạt bụi