giấc mơ cuối năm

27/12/202411:20:00(Xem: 1601)

 

incendix (1959)_Camille Bryen (1907-1977)
Camille Bryen (1907-1977); nguồn: wikiart.org

 

ánh nến leo lét dần tàn

mùi thuốc tẩy sát trùng ngạt thở

tôi trèo lên thang dây cao vút

buông thả giữa tầng không

không biết từ bao giờ

một mình trong phân cảnh trần trụi mỏi mệt

 

mùi thuốc tẩy sát trùng ngấm vào lỗ chân lông

bung bật tiếng khóc than đâu đó

phận người như vỏ bào mạt cưa trong cơn lốc xoáy

quá khứ thập thò van xin

ký ức bé mọn chập chờn lang bạt  ̶ ̶ ̶  nào ai nhớ

trong phòng trọ lịch sử không mấy ai lịch sự

 

một ngày tấn phong cái gọi là sự thật

nhìn lên không thấy trời

ngó dưới chân không thấy đất

bên dòng vẩn đục quanh co

tôi nuốt chửng nỗi buồn của lũ tượng người bằng sáp

chôn chân muôn thuở trong bảo tàng thương mại rẻ tiền  

 

có quá trễ cho giấc mơ khi đêm về sáng?

tôi nghe trong tôi hừng đông

hơi ấm kích hoạt từng tế bào từng giác quan

tôi cảm nhận đâu đây sức sống bất tận

bừng bừng khơi dậy ngọn lửa cuối năm

bốc cao

vươn ngất

trải rộng ngút ngàn. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện