Lòng Ngã Xuống

29/12/202414:20:00(Xem: 1711)
huongduongden
Hướng Dương Đen - Đinh Trường Chinh

 

rồi một chút cổ tích nằm phơi trên đá

nắng hiếm hoi tường rêu

nhàu nát dung nhan

lung linh ẩn hiện

thơ mềm như ngọn cỏ

chờ mùa đông tuyết trắng đổ về

 

những lang thang trên con đường quá xa

nắm tay rã rời ký ức

đôi mắt nhìn qua khe cửa xám

kiếm tìm một kỷ niệm

vẫn căn phòng bụi cũ

buổi chiều vàng ngơ ngác lá cây

 

lòng ngã xuống như sợi tóc bạc

ru bản tình buồn chữ lạc mưa mau

giọt ngắn giọt dài

thấm vai nghe lạnh

đôi mắt nhả ra thứ ánh sáng mịt mờ

nhận chân niềm hạnh phúc vỡ mau

 

rót cho nhau chút rượu đầu mùa

hồn nhiên uống cạn như lời tình yêu

kể lể chuyện dài tình sử 

những ao hồ sâu đáy

những giọt tâm giao tương phùng

mùa bình yên ngắn ngủi mềm môi

 

thy an

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi gọi tên Tháng Tư | Tôi gọi tên thành phố | Tôi gọi tên người yêu | Niềm đau và nỗi nhớ
ngóng đợi phiên bản thứ mười hai tháng này | trong thành phố với cuộc sống đa đoan | và phận người gãy vỡ.
Tôi buộc nỗi cô đơn của mình | vào cánh diều | thả bay lên thật cao | nỗi cô đơn của tôi
Sớm đó, cha xé tờ lịch nào biết nghe nó khóc, mất một ngày nhỏ mọn rồi mất luôn những to tát mai sau, để tiếp tục héo đau mất ngủ. Sớm đó, cha xé tờ lịch cũ, xé luôn thịt xương, đứt máu mủ yêu thương, mẹ từ đó ủ rủ, cha từ đó trong tù treo cổ những niềm vui.
Hết chiến tranh | Chúng ta già hơn hòa bình | À. thì diễn biến nào | Cũng tới hồi lạnh tanh
tháng tư nhìn lại nỗi buồn | vô cớ có khi vô tâm | nhớ lại những bỡn cợt của bạn bè | khi gần khi xa
Quê mình sông dài khác với quê người. | Quê mình biển rộng khác với quê người. | Quê mình núi cao khác với quê người. Quê mình mồ mả khác với quê người. | Quê mình cha mẹ khác với quê người. Quê mình vợ chồng khác với quê người. | Quê mình tình yêu khác với quê người. | Quê mình khác với quê người.
Trang thơ Chủ Nhật của nhà thơ Khaly Chàm, nhà thơ Hoàng Xuân Sơn và nhà thơ Trần Yên Hòa