nỗi buồn

02/01/202510:29:00(Xem: 1742)
Ann Phong_Blue
Feeling Blue - Ann Phong


nỗi buồn
nó thức dậy lúc 2 giờ sáng
sau đó lúc 4 giờ chiều

vào lúc 6 giờ 45
phút sáng
khi chuông báo thức reo lên
nỗi buồn thoa son và đánh kem
che nếp nhăn đuôi mắt

nỗi buồn ẩn đằng sau một câu nói đùa
một nụ cười, một tiếng khóc
nỗi buồn sợ tôi hạnh phúc
sẽ không còn buồn

nó ngừng lại trước mặt tôi
nhưng chỉ chơi một câu chào rất vội
ôi nỗi buồn của tôi
nó kéo tôi trở lại bóng tối

xô tôi ra ánh sáng
rồi ra vẻ như không có chuyện gì
khi mọi người hỏi "bạn có khỏe không?" tôi trả lời "tôi khỏe" hay "tôi làm thơ rất hay"
mọi người không nhìn thấy
nỗi buồn của tôi
trong những câu chuyện tôi kể

nỗi buồn không lộ ra nỗi buồn
nó không gục đầu trên hành lang
hay ngủ vùi đến 12 giờ
và chờ người rủ nhậu

nỗi buồn của tôi chỉ thể hiện qua bài thơ
viết qua dòng nước mắt khi cánh cửa
đóng lại nỗi buồn

nó đọng lại dưới vòi sen
lâu hơn bình thường
không phải do tôi lười tắm
nó dễ nổi nóng và khóc quá nhiều

nỗi buồn của tôi không giống nỗi buồn
không biết bước đi như nỗi buồn
không biết nói chuyện như nỗi buồn
nhưng đừng tưởng nó không phải là nỗi buồn
nó là nỗi buồn muôn thuở

bạn không thể nhìn thấy nỗi buồn của tôi
nó không phải như một người bị gãy chân và chống nạng
bạn cũng không biết rằng
nó tàn tật và đang suy sụp

không
nỗi buồn của tôi như căn bệnh ung thư
bạn không biết cho đến khi bạn lột trần tôi
nắn bóp khối u
phía dưới thịt da

để bạn thấy rằng tôi đã thở một bầu không khí như khói
đã nghẹt hai phổi
còn mỗi
giọt máu
chảy trong huyết quản như một mũi tên
ghim trên ngực

cho đến khi tôi nhẹ như một chiếc lông
bay trong gió
có thể đó là tôi
có thể đó là em
người đã gạt hạnh phúc của tôi ra khỏi cửa

không có tôi ở đây
hay ở đó
hạnh phúc đến khi cánh cửa
đóng chặt

hạnh phúc không có tay để mở
để còn làm mấy cái chuyện tân hôn

tiếp theo nỗi buồn
chúng ta cùng ngồi uống một tách cà phê
để hạnh phúc tràn qua cửa
tôi sẽ giữ chặt hơn lần em đã ôm tôi

nhưng mà nỗi buồn
dễ dàng tuột mất
nó là chất lỏng
nỗi buồn chảy thành sông
buồn chảy thành dòng
buồn là mưa
đổ vào buổi chiều
buồn bã đó

buồn trải dài
một khúc đường vắng
bóng cây
không người

buồn nhìn ra ngoài
cửa sổ máy bay
chẳng thấy gì
ngoài mây
không mặt đất
không xanh
không đỏ
không vàng
không chia phe reo vang hay chửi rủa

buồn vực thẳm
buồn trống rỗng
buồn phẳng lặng
buồn tù đọng
buồn không nuốt trôi
như những bài thơ của tôi...

Lê Vĩnh Tài


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Nguyễn Hàn Chung, Vĩnh Ngộ...
lau nước mắt đi | những người tiễn đưa | lau nước mắt, rải trên đường những cánh hồng thật đỏ
Được tin nhà thơ Khiêm Lê Trung vừa từ trần sáng sớm mùng 9 tháng giêng năm Quý Mão, nhằm ngày 28 tháng 1 năm 2023 ở tuổi 68 tại California. Việt Báo xin đăng lại một bài thơ cũ của Ông. Xin thành kính chia buồn cùng tang quyến.
Thấy được mặt bên ngoài, không biết bên trong. Suy nghĩ bên trong, khiến nghi ngờ mặt ngoài. Có phải tất cả cái giống nhau, là cái như vậy? Còn cái khác nhau là cái ra sao?
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Thy An & Trần Hạ Vi...
---- Bài thơ tặng cặp tình nhân Trương Vấn & Kim Oanh Một thời anh mời em bước ra từ Thiên ý ngập tràn ánh sáng nơi những tiếng cười bay theo mây trời lãng đãng nơi niềm vui lơ lửng hương thơm tuổi học trò
Trong bài thơ “Không Đề” của cố thi sĩ Quang Dũng, có hai câu của chàng nói với nàng sau hai mươi năm xa cách, Em mãi là hai mươi tuổi/ Ta mãi là mùa xanh xưa… Điều gì khiến Quang Dũng vô hiệu hóa được sự tàn phai của thời gian? Mùa xanh ấy có phải là điểm nhấn rực rỡ của mùa xuân trên dòng trôi bốn mùa, và phải chăng tuổi hai mươi là nơi mà nhịp bổi hổi bồi hồi của đôi trái tim để lại dấu ấn? Nó mạnh mẽ tới mức người ta thấy thời gian ngừng lại. Ngang đó. Không trôi. Cứ là mùa xuân, cứ là hai mươi tuổi...
Khai bút đầu năm của nhà thơ Trần Mộng Tú...
Một sáng mùa Xuân ngập ánh hồng, / Một cung đàn ấm khắp Tây, Đông. / Một rừng thông điểm trời mây biếc, / Một vũng vàng tô biển nước trong. / Một khối bao la hoa lá trổ, / Một bầu bát ngát sắc hương nồng. / Một tia nắng đẹp soi muôn cõi / Một chữ là mang một tấc lòng.
Thưa người nước mắt bình minh/ Cái trong veo để phục sinh lại đời / Thưa người những bước rong chơi / Đưa nhau ngàn dặm nụ cười tung tăng / Sóng cao vực thẳm thưa rằng / Chân con kiến bé cứ lằng lặng đi / Mùa nào hút cánh thiên di /Qua sông núi biếc. Sợ gì nắng mưa