Vô thanh âm lịch

16/01/202515:04:00(Xem: 1803)
Vu Dieu Cua Ran Huynh Le Nhat Tan
Vũ Điệu Của Rắn - Huỳnh Lê Nhật Tấn

 

sáp của nến chảy dài trên mặt gỗ

hình dáng dị kỳ

giống tình yêu em trong gáo nước

tạt trên đất ẩm

con mèo lông vàng giật mình

chui vào bụi cây

hốt hoảng như nỗi nhớ khêu dậy

 

có chút lửa trong tim hiền lành

hơi nóng bàn tay nổi gân xanh

tình ta dàn giấy trắng

hiện lên màn ảnh

chiếc laptop bật suốt đêm không tiếng

nụ cười thật nhẹ mông lung

 

biết bao hình ảnh mơ hồ

tờ lịch đông tây lẫn lộn

cọp, mèo, rồng, rắn

mười hai con giáp tử vi

đồng bằng và sông núi chập chùng

ta đi qua và trở về

- thực hay mộng -

thời gian xoáy mòn khắc nghiệt

chà xước những đen tối góc lòng

 

từ một nơi nào gọi về

thử lắng nghe

tiếng vô thanh của âm lịch tàn năm…

 

thy an

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa Thu là nguồn cảm tác bất tận của thi sĩ, xưa cũng như nay. Hai bài thơ với thật nhiều thi ảnh Thu của nhà thơ Trần Mộng Tú...
ngồi trầm ngâm dưới bóng mát cây trúc đào vừa bị cưa / giống như hiền triết năm xưa / nhìn chu kỳ giăng tơ của nhện / lung lay trước gió bận lòng bao nhiêu câu hỏi trần gian / về những bệnh nan y tàn phá thân người...
Trả lại tôi người mẹ / Mẹ đến đón, ôm tôi / Trường đã tan cửa đóng / Bạn đã về hết rồi / Tôi đợi đã lâu lắm / Bóng mẹ biệt tăm hơi...
một ngày tuyệt vời nhờ cơn nắng nóng kinh hoàng / được ngồi bên trong căn phòng điều hòa không khí / vẩn vơ nhìn qua cửa sổ / một nắm mây lành...
mùa hạ mở ra khung cửa màu xám / những nồng nàn đam mê thức dậy trên lá xanh / bàn tay biết nắm / bàn tay biết yêu...
Trần Mộng Tú & Trần Hạ Vi, hai người làm thơ nữ, hai thế hệ khác nhau, hai thi pháp, hai suy nghiệm, nhưng cùng một mục đích, làm sao đạt tới cái đẹp của Thi Ca. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
mùa hè của sự thật. và trái ngược | dòng sông già chết khô khi dưới mưa lũ những con đường chết ngộp | lỗi lầm hoá thạch mà hoài nghi và biện bạch vẫn còn | những chữ viết trên tường ta đã cố tình quên |
lũ hề câm cất giọng ngâm nga / thổi đi thổi lại bài ca không lời / cố tình len lách vào giấc mơ tôi...
Nếu tôi đóng lại như cửa chính vào nhà | rồi khóa chặt | không bao giờ bước ra.
buổi chiều / im lặng nhìn mặt hồ đầy rong / cười với cỏ cây / lá khô thiếu nước héo vàng / tơi tả như manh áo trên hình nộm...