Nước Mỹ Của 2025

13/02/202509:44:00(Xem: 5146)
america
Hôm nay vào thứ Năm, ngày 29 tháng 1, Thượng viện Hoa Kỳ với toàn bộ phiếu thuận từ Đảng Cộng Hòa 52-48 phiếu (trừ Mitch McConnell) đã phê chuẩn Robert F. Kennedy vào chức vụ Bộ trưởng Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh Hoa Kỳ. Ảnh: Unplash.

Xứ sở này, nơi những con tàu bị nhận chìm, những quả bóng nổi lên

nơi trí tuệ bị bỏ quên, lịch sử bị khước từ

nơi đường phố động kinh, não trạng tán loạn

nơi thù hận trá hình - những đám mây xôi quả -

nơi lẳng lặng mà nghe chúng đề cử nhau

chức bộ trưởng gì đó, bộ gì gì đó...

từ hũ chứa nhung nhúc chui ra – lũ khốn lên ngôi.

 

Xứ sở của FugaziFunkadelic, của cuồng nộ, phản kháng

sao cuối đầu trước một bọn ngu si, một lũ lạm quyền

thanh trừng người chính trực, khôi phục đám nịnh thần,

giao quyền lực vào tay bọn côn đồ, băng đảng.

Lũ cóc nhái được ân xá thành người

quân tham nhũng được tha bổng, bảo vệ

Cần gì quân đội, cần gì xe bọc thép,

dễ thôi, trở cờ như trở bàn tay,

tiêu diệt nền dân chủ.

 

Kìa Abraham Lincoln ngồi trên sàn bếp, tủ lạnh mở toang,

ông dở khóc hay dở cười, lắng nghe

từng sắc lệnh ban hành, ký xuống

từng vệt khắc điện tâm đồ.

Kéo xuống, kéo xuống, và chúng ta trượt xuống, tận cùng

sẽ nhận ra âm thanh của địa ngục

âm thanh của Slayer, nhạc điệu của hủy diệt.

Chữ nghĩa nhẹ tênh, nhẹ tênh, sao nặng không nhấc nỗi:

làm sao nhận ra nanh vuốt, khi hổ trà trộn mèo?

 

Nước Mỹ vào năm 2025

By James Parker

Biên tập/giới thiệu: K.Ngô. N.Lê

***

Chữ nghiêng trong bài:

  • Fugazi (1987-2003): Ban nhạc post-hardcore từ Washington, D.C., nổi bật với tinh thần DIY, âm nhạc dữ dội và lập trường chống thương mại hóa, phản kháng nền công nghiệp âm nhạc.

  • Funkadelic (1968-1981): Nhóm nhạc tiên phong kết hợp funk và psychedelic rock, dùng âm nhạc để thách thức ranh giới thể loại, phản kháng bất công xã hội và thúc đẩy tự do tư tưởng.

    Theo ca từ "một bọn lai căng, một lũ bội tình" của Trịnh Công Sơn, Gia Tài Của Mẹ.
  • Theo lối viết "lẳng lặng mà nghe chúng chúc nhau" của Trần Tế Xương.


***

America in 2025

 

Land of sinking ships and rising balloons,

of forgotten editorials and unread runes,

of street jitters and broken neurotransmitters

and vape-like clouds of raspberry-flavored rancor—

check our latest nominee

for Something-Something Secretary,

fresh-drawn from Nature’s endless supply of wankers.

 

Land of Fugazi and Funkadelic,

are you ready for the Assault Imbecilic?

We’ve purged the dissenters, installed the crawlers,

and ringed the building with bootboys and brawlers.

We’ve issued an immediate pardon

for the toad at the bottom of the garden.

No blackouts, no rolling of tanks,

but yup, we’ll take your democracy. Thanks.

 

Abraham Lincoln sits on his kitchen floor

by the open fridge door,

and does he weep or does he laugh

as one by one the orders come, signed

with a mark like a stricken cardiograph?

Down and down we go on the hellish conveyor.

And we know what hell sounds like. It sounds like Slayer.

Light verse, light verse, this is a heavy lift:

How can we tell the grifter from the grift?

 

James Parker

Ý kiến bạn đọc
13/02/202523:38:34
Khách
không phải tự nhiên mà xảy ra, dân bầu đó?.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.