Ù Mọi & Hoan Tứ

16/02/202518:56:00(Xem: 2646)

1000000188

ù mọi

 

Tôi ù mọi em vào trang sách

Hai ta ngơ ngáo giữa đường chuyền

Trăm con chữ đọng vào chân ý

Mình nắm được rồi chương thảo nguyên

  

Sao em nhỏ rí làm sao chẳng

Thấy được phương sinh giữa hằng hà

Em cười như thể tóc nghịch gió

Sợi vướng môi mềm sợi bay xa

  

Ta cứ loay hoay trong bí lục

Tới lúc kệ kinh thuộc hết rồi

Từ mọi nhỏ ù lên nhân dáng

Chạy trốn tìm một câu thơ rơi

  

Ừ nhỉ trời mưa ướt đạo bùa

Đạp thấu mạng rồi tuổi sum sê

Mai sau ướm hỏi tình đang nắng

Ù mọi vào nhau một buổi về

 

)(

h o à n g x u â n s ơ n

thứ sáu mười ba

tháng 9, 24

 

 

hoan tứ

 

Anh chẳng có gì ngoài tai mắt

Thứ đã điếc rồi thứ sắp đui

Nên không còn nghe đời dằn vặt

Thấy một bài thơ chín rệu mùi

 

Là em. trên tầng môi đỏ chót

Son nồng nàn như bông mộc miên

Anh mường tượng mùi hoa gạo thoảng

Nhẹ bay ngang choàng ấm nỗi niềm

 

Anh chẳng còn gì ngoài tưởng tượng

Ngắm đời quay bông vụ sái mùa

Em đâu đó dòng đời xuôi ngược

Từ nắng vàng rụng xuống trời mưa

 

Là khúc tình hai ta hợp tấu

Rất ngẫu nhiên thời tiết đùng đoàng

Anh không nghe em vờ không thấy

Vai lạnh sờn hết một trần hoan

 

hxs@sanjose

15 FEB 25

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Những ai đã từng xin trợ cấp xã hội, nhận ân sủng sống qua ngày nuôi lớn con cái, sao không cho người khác cơ hội giống mình?
Giữa tang tóc của đại dịch, giữa hỗn loạn xã hội vì chuyện kỳ thị sắc tộc, và nỗi buồn mất mẹ, bài thơ COMMON DUST như một lời nhắc nhở cái đồng đẳng của thân phận con người: tất cả chúng ta đều là cát bụi, rồi sẽ về cát bụi. Bài thơ như nhắn nhủ chúng ta hãy làm hòa với nhau và làm hòa với chính mình.
Gần nửa thế kỷ sống ở Hoa Kỳ, nếu bạn chưa gặp kinh nghiệm bị kỳ thị, chưa buồn lòng vì chỉ khác màu da, có lẽ, bạn ngây thơ hoặc ngu ngơ hoặc giả vờ.
Chàng đã ra khỏi chiến tranh / Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng./ Như con dấu nung / Đóng vào trái tim chàng
và ở trung điểm bức ảnh / những dấu đạn xoáy vỡ gạch men trên tường / bếp lãng mạn? / bếp ấm cúng? / chỉ là hoang tưởng.
Những kẻ hèn luôn luôn tìm người khác tôn thờ. Những kẻ kém phẩm chất thường xuyên nói lời tồi tệ. Như một người sau khi đốt xác hốt tro, lượm một mảnh sọ chưa cháy, nhìn bên trong thấy chữ nghĩa khắc vào xương. Học nhiều vô ích khi luôn luôn tôn thờ thần tượng.
Mai xa phố thị về rừng / Cỏ cây chua xót đếm từng nổi đau / Ta về ngõ trống trước sau / Thấy trăng cổ tích, thấy sao đầy trời
Năm tháng cách ly trở lại chùa / Đường mòn ngõ trúc vắng hơn xưa / Đồi mây thanh thản sư vào hạ / Gió thoảng hương trầm hong nắng trưa
Sóng sánh trên mặt ly reo cười đến giờ đã hẹn. Rượu tìm lên vành môi, tràn vào lưỡi, xuống ướt hơi thở, say trái tim. Uống cạn. Cất ly vào hộp. Cất hộp vào thời gian.
mưa ballad hay mưa trong tim / mưa cầm dương dìu dặt vắng chìm / rừng thu xa réo rắt lá hát / rồi lá rơi trên vuông chiều im