Tango Habanera

31/03/202512:25:00(Xem: 3226)
tango cho bài ngu yên
Hình minh họa.

 


Không / không không sợ / không sợ / không sợ.

Chách/ chách chách chình / chách chình / chách chình.

Điệu nhạc buồn quê hương.

Khi nắng vẫn ngàn xưa như ngàn mai.

Chiếu vàng lúa mênh mông hồn Lục tỉnh

và những con tim kinh lạch sâu đậm câu hò.

Quyền lực nào tự gây thương tích?

Tự đe dọa? Tự dại khờ? Tự biến thái? Tự hại mình?

Quyền lực nào hơn tình tự dân quê?

 

Không / không không sợ / không sợ / không sợ.

Điệu nhạc buồn quê hương.

Nơi tôi lớn lên với muôn ngàn âm điệu hòa tan trong máu.

Quê mình sông dài khác với quê người.

Quê mình biển rộng khác với quê người.

Quê mình núi cao khác với quê người.

Quê mình mồ mả khác với quê người.

Quê mình cha mẹ khác với quê người.

Quê mình vợ chồng khác với quê người.

Quê mình tình yêu khác với quê người.

Quê mình khác với quê người.

Lòng tham nào bán rẻ quê mình?

Trí ngu nào hủy hoại quê mình?

Sợ hãi nào dâng hiến quê mình?

 

Không / không không sợ / không sợ / không sợ.

Điệu nhạc bừng bừng quê hương.

 

 Ngu Yên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
thân hướng dương cháy xém / gục đầu nhìn về phía mặt trời / tiếng đạn bom vần vũ trên cao...
Em xa Phố Thị lâu rồi/ Có quên không nhỉ những nơi hẹn hò/ Khu rừng Trắc - Bá bây giờ/ Mùa Thu đã gọi vàng xưa đổ về...
Còn bao nhiêu những lần Xuân/ Ta về ở lại quê hương/ Tìm vết tích xưa chiến trường/ Gom bao mảnh vụn thịt xương...
tuổi thất thập bản tính bất thường/ bàn tay vuốt mặt đang già...
Ta đã làm xong phận sự một nhà văn. Vậy thôi.
thượng đế thì xa mà cái ác thì gần ̶ ̶ ̶ / vô vàn cuộc sống bỗng chốc đổi thay mãi mãi / những vấn nạn của bạn và tôi trở nên vô nghĩa...
Chiến tranh và ngục tù là bi kịch đau thương nhất trong lịch sử loài người, nó là kinh nghiệm không được rút tỉa để học hỏi và ngăn chặn, cứ thế lặp đi lặp lại khắp nơi trên thế giới, đánh động mãi ký ức con người nên có thể nói rằng không có cuộc chiến và nhà tù nào trở thành quá khứ, nó luôn là hiện tại với dấu lệ và máu không ngừng chảy. Kinh nghiệm chiến tranh, nhà tù, cùng hệ lụy tang thương của nó như vết cắt hằn sâu trong tâm tư tình cảm con dân Việt nam, mà nhà văn Ngô Thế Vinh đã gọi - vết thương không bao giờ lành-, nó sừng sững ở đó, trên đất đá, trên thân thể, trong tâm hồn, trong sử lịch, mà trái tim và lương tâm con người mãi thúc thủ một câu trả lời.
Cậu bé Hassan 11 tuổi ở miền Đông Ukraine vừa bằng tuổi của Oliver cũng 11 tuổi ở miền Tây Bắc Mỹ
Ôi những bà mẹ mất con/ những người vợ mất chồng/ những người yêu nhau/ đã mất nhau...
buổi chiều/ ở khúc quanh của dòng sông/ có con cò xám khẳng khiu/ cô đơn như con nước lạnh/ nhìn về xa xăm...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.