Thơ Lê An Thế

12/04/202521:04:00(Xem: 2318)
Felice Capriani - Broken Violin
Tranh Felice Capriani.

NGOẠI CẢM THI

 

Nhỏ nước mắt vào thơ

tôi đã tìm ra, đúng

mộ mình.

 

LÚC ẤY

 

Tôi biết ngay

cái chết mới là điều có thực.

 

TÊN KHÔNG THỂ ĐÚNG

 

Sự thực không phải là tôi

những cái tên không phải là tôi

tôi là thế

Thế

        không phải

là tôi.

 

Những giấc mơ không là tôi

tỉnh

càng không thực

một cái tên

không ai gọi đúng.

 

Sáng sáng trưa trưa chiều chiều tối tối

tôi bất ngờ

già nhanh

như ánh sáng.

 

Tôi chui vào kinh Phật

Phật bỏ lên chùa

tôi loay hoay ngoài cửa

tôn giáo quê hương tình yêu thân phận

tất tần tật

vẫn ngoài lề.

 

Gặp thơ

tôi muốn biến

gặp em

tôi càng khó trụ.

 

Một tình yêu một cái tên một chỗ trú một tâm hồn

tôi lơ lửng

giữa tỉnh giữa say

cứ giữa và

tôi trèo tường

tạm trọ

giữa chỗ trống của thơ.

 

EM GỌI TÊN

 

Thế

tôi nghe ra

hạnh phúc là điều tôi đang đánh mất.

 

CHỌN

 

Có thể sự cô độc đã chọn tôi, chữ

chọn tôi, không cách thoát, tôi

chọn thơ

tự cứu mình.

 

Có đêm khi say khi tỉnh,

không thể chọn

lại cuộc đời, tôi càng trơ trọi

trong thơ.

 

 

ĐỂ THOÁT

          -- gởi Lê Sông Văn

 

Để thoát những phiền muộn của một ngày

say

để thoát những thứ còn lại

ngủ.

 

Để thoát

tôi muốn hỏi mẹ

sao tôi phải khóc lúc chào đời

tôi muốn hỏi cha

có phải “tôi sống tức tôi đau khổ”?

 

Để thoát

tôi giận mình

sao bây giờ vẫn khóc?

ngay cả lúc làm thơ.

 

 CẦU THANG LÊN MỘT BỨC TRANH

 

Như những vết than chì

để lại trong một bức tranh

và chiếc cầu thang của em dựng lên một thế giới khác

 

chiếc cầu thang biết nghe giọng hát khàn khàn của Mariana Faithfull

nơi em bỏ trốn mặt đất

chiếc cầu thang đứng thẳng

em vẽ thêm 2 cái cánh

chiếc cầu thang giữa trời

có thể dấu những cái bánh

     những bài thơ

           những bức tranh trên nóc nhà của thành phố này

chiếc cầu thang dành cho những người từ chối những mặt phẳng

em cứ chui qua những bức tường

chiếc cầu thang như một tháp gãy

(rất trơ trọi ở Houston)

giữa nửa đêm và chiếc điện thoại là một khoảng trống

giữa chiếc điện thoại và lòng bàn tay là một khoảng trống khác

giữa lòng bàn tay và em là một khoảng trống khác nữa

những khoảng trống lập thể

nơi tôi có thể đụng hàng mùi cà phê buổi sáng

nơi tôi có thể đụng hàng màu rượu hồng buổi tối

nơi tôi bỏ trốn thế giới bên trong

nơi em mở cửa đón những người bạn

         những quyển sách

         những chai rượu

         những món ăn

         những mẩu vụn

         những màu da những ngôn ngữ

trước một thế giới ngày càng không thể đoán trước

tôi giữ lại một khoảng trống nhỏ của căn nhà lập thể này

để nghe

một trái tim đập khẽ

khi chân em đang bước xuống.

 

-- Lê An Thế
(Fountain Valley, California, 3-2025)

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
kính thưa sáu tám mênh mông / ru ta từ thuở mẹ bồng trên tay / mùa đông quê ngoại sương bay / phên tre gió tạt gò mây nắng chìm / tay huơ chân đạp chiều im / o oe tiếng khóc tiếng bìm bịp kêu /
Chợt / Chợt / người hóa thành con ve / chôn ấu trùng xuống đất / chờ mươi năm sau tái sinh.
Giải Nobel Văn Chương năm nay, 2020, được trao cho nhà thơ người Mỹ Louise Glück, theo bản tin của BBC cho biết hôm Thứ Năm, 8 tháng 10 năm 2020.
Hưu về viết sách bàn thơ phú lòng xót xa thì chữ xót xa mấy chục năm hèn đau đã đủ còn chút linh hồn thả nó ra
fake news, fake story làm hư hai ống kính. Không thể tin những hình ảnh thu nhận. Càng không tin ý nghĩa như đã thấy. Phải chăng mắt đã trở thành vô dụng? Nếu mắt thấy tai nghe đều là giả, tội nghiệp, làm người ! Lạc lõng biết bao ! Hiu quạnh biết bao !
Tâm tư khô cạn mạch nguồn Mốc meo chữ nghĩa buông tuồng tứ thơ Trần gian có gã khù khờ Mấy mươi năm lẻ chưa hề tỉnh ra
Đời ngắn một gang tay. Đo sao hết chiều cao tham vọng. Tim nhỏ một nắm tay. Chứa sẽ vỡ máu độc tôn. Thuốc. Thuốc, Thuốc, Trẫm cần phải sống. Trẫm giỏi nhất hoàn cầu.\ Thuốc. Thuốc. Thuốc. Trẫm muốn ngút hơi. Thở mong manh làm sao bất tử? Tạc tượng lên núi cao? Thuốc. Thuốc. Thuốc. Nếu trẫm chết, các ngươi sẽ phải chôn theo. “It is what it is.” (1)
Lửa nhỏ đốt mãi sẽ cháy rừng. Cháy lớn, cháy lan vượt kiểm soát, cháy luôn quốc gia, cháy lương tâm, cháy tự do, cháy hấp hối.
ngày tháng 9 nhìn lại khúc phim quá khứ cô lập con tim giữa những bao la kịch bản buồn và những bài ca từ giã giam mình giữa ngôn ngữ của những lặp lại xuôi tay buông lững
“Vì Tôi Là Người Việt Nam” là một bài thơ mang tứ tượng trưng qua cách diễn tả biểu hiện. Một bài thơ biểu lộ sự hoạt động của trí tuệ và sự xuất hiện của cảm xúc. Một bài thơ kết hợp giữa ý thức và vô thức. Một bài thơ xứng đáng là thơ đấu tranh có giá trị nghệ thuật của nhà thơ Hoàng Anh.