Nối Bản Trường Ca

22/04/202514:05:00(Xem: 1528)
IMG_2207
Minh họa Đinh Trường Chinh

 

 

« Chàng tuổi trẻ trên con đường lầy lội 

Của quê hương trong mù mịt màn sương,

Bước băn khoăn lay đá ngủ bên đường,

Chàng dò lối thăm cha trong rào sắt.

«Cha yêu quí khi đất trời mở ngỏ

Thân phận người, cánh én nổi trên mây

Cho con hỏi sao cha không tung cánh

Súng cha cầm có phải khẩu súng say?»

Con yêu quý! Con người không chọn đất!

Tự bao đời chỉ có đất chọn ta!

Cũng như con, con không thể chọn cha!

Nên dân tộc không phải là để chọn.

Hãy cầm lấy, cha cho con hòn đất,

Nuốt vào lòng rồi nắm chắc nơi tay

Con sẽ hiểu vì sao cha ở lại?

Súng cha cầm có phải khẩu súng say?

Người chiến sĩ không chỉ bằng máu thịt

Đến khi cần ta góp cả khổ đau

Quê hương này không ghép bằng đất đá,

Tự bao đời chồng chất những biển dâu…

Chàng tuổi trẻ quay về con đường cũ

Đá quanh chân vừa bập bẹ tiếng người

Chàng tìm đến bên chân ngươi tu sĩ

Thức canh cờ không một phút nghĩ ngơi!

«Bạch lạy thầy xin vì con thuyết giảng

Phải cờ đây gọi được quỉ ma về?

Khi đất trời sắp quay cuồng giông bão

Bạch thưa thầy sao thánh thể không đi?»

Ngọn cờ này ta mang từ núi Thứu

Trồng nơi đây không biết đã bao đời

Hút đất đá nên đổi màu khác lạ

Cứ như màu câu hát ngấm trong nôi.

Này sắc vàng sắc thịt da dân việt.

Sắc đỏ hồng sông lạch chở phù sa

Sắc xung quanh là sắc màu muôn thuở

Giấc mơ lành khói ủ xóm quê xa.

Chẳng bởi tại xác thân là cát bụi

Tại vì cờ mà ta ở lại đây!

Ta ở lại nói những lời câm lặng,

Để dân mình còn thấy ngọn cờ bay!

Đường thời gian con đường vòng vô tận

Con người đi bằng lưỡi chẳng bằng chân

Đường không gian dù có được đằng vân

Ta xin nói để lưỡi mình không ngọng!

Con nên nhớ dẫu sống vô sai biệt,

Khi chèo thuyền phải xuôi ngược phân minh,

Con nên nhớ xưa cha ông đuổi chuột,

Vẫn từ tâm mà không bể mất bình.

Chàng tuổi trẻ quay về căn nhà nhỏ,

Thấy trong lòng ngọn thác đổ êm êm

Bên lửa ấm, chàng nắm bàn tay mẹ:

Mẹ của con! Mẹ như bóng âm thầm!

Đôi quang gánh, mẹ gánh gì trong đó,

Gánh tuổi mòn liền mảnh vỡ quê hương,

Sao không tới bên kia bờ biển cả

Có địa đàng có lối ngọc vườn hương?

Con nói đúng mẹ vẫn là chiếc bóng,

Bóng của cha và bóng của quê nhà

Mẹ là bóng nên không rời vật chắn

Tựa cây rừng không bỏ núi đi xa!

Con của mẹ! Con chỉ nhìn thấy rõ

Là khi nào con nhắm mắt lặng im

Con đường đi phải nở tự trái tim

Buồng lý trí, buồng tối tăm gươm giáo!

Chàng quỳ gối biến mình thành cánh bướm:

Tiếng mẹ hiền, hoa nở giữa lời ru

Rồi dịu ngọt bỗng chan hòa sông núi

Chàng mơ chàng ngồi ôm đá vọng phu

Chàng hỏi đá, mẹ ngóng chờ gì thế?

Phải bóng người đã khuất nẻo thâm u?

Hay có phải mẹ hóa thành biểu tượng

Để mọi người chiêm ngưỡng đến thiên thu?

Mẹ chờ đây nở tâm tình đón biển

Biển dạt dào trong tim mẹ bao la

Đất nước mình dù có gì vĩ đại

Con hiểu rồi hùng vĩ ở tâm ta

Con hiểu rồi bước tiến của ông cha

Là bước tiến của trái tim ca hát

Con đã nghe tiếng giống nòi thúc nhịp

với tim hồng phải nối bản trường ca.

 

Chúc Thanh
Đã nửa thế kỷ
Tháng 4-2025
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hãy tạm để những chuyện buồn nằm im dưới mâm cỗ ngày Tết, để ta chỉ được thấy màu xanh lá bánh chưng, màu đỏ ối ruột dưa hấu, màu vàng đỏ tung xòe trong những bao lì xì nhỏ, màu nắng chín nhấp nháy trên những trái quất… bây nhiêu đó có đủ để bạn đón hơi thở mới của đất trời? Hy vọng vậy để chúng ta được mọc lên như cỏ non trên khung rêu ngày tháng cũ. Bài thơ của Nguyễn Hồng Kiên tôi đọc được từ trang của trường Mầm Non Cự Khối, bài thơ được dạy cho các em lứa 4 tuổi, như một lời chúc tết hồn nhiên.
Lts: Người minh hoạ Việt Báo Tết Quí Tỵ năm 2013 là hoạ sĩ Đinh Cường. Năm nay Tết Ất Tỵ, một con Giáp đã qua. Đinh Cường sinh năm 1939 tại Thủ Dầu Một - Việt Nam. Sống ở Huế, Đà Lạt, Sài Gòn cho đến 1989. Sau khi tốt nghiệp Cao Đẳng Mỹ Thuật Huế và Sư Phạm Hội Họa - Cao Đẳng Mỹ Thuật Gia Định, Sài Gòn, ông giảng dạy tại Trung Học Đồng Khánh, Nữ Trung Học Thành Nội và là giáo sư Cao Đẳng Mỹ Thuật- Huế. Hoạ sĩ Đinh Cường từng nhận nhiều giải thưởng hội hoạ nhưng ông cũng là một nhà thơ. Ông tạm biệt cõi nhân sinh vào ngày 7 tháng 1 năm 2016 tại Fairfax, Virginia, 76 tuổi. Tưởng nhớ Ông nhân dịp Xuân Ất Tỵ, xin trích đăng lại các bài thơ tháng Chạp của người họa sĩ/thi sĩ tài hoa đã đăng trong báo Việt Báo Tết Quý Tỵ.
từng giọt mưa xuân thánh thót | ba ngàn thế giới trơ lì | nước mắt nào đủ xoa dịu nỗi đau
Một mảng đông sang con chim đỏ | Cây trong tuyết lú đứng mơ hồ | Trắng quá lạnh run thân hàn mộc | Người ở đâu nơi một tình thơ
Xanh xanh mây nhạt trời cao | Tiếng chim đon đả đón chào bình minh | Trúc nghiêng gió, lá rung rinh | Đào khoe hoa thắm, ý tình đầy xuân.
con đường mòn đã hẹp | đâu còn bướm với hoa | để mỗi mùa xuân đến | lại tiếc thầm ngày qua.
xây bức tường | ngăn biên giới us & mexico | xây thêm bức nữa | ngăn us & canada | đào rộng thêm các đại dương
rồi trượt ngã theo viên sỏi xanh rêu | bí ngữ của lời tình tự | cho riêng mỗi chúng ta | bên đại dương sóng vỗ thủy triều
Về nhà ăn cơm mạ nấu | Lâu tôi không được không còn | Nghe nhạc êm dịu hòa tấu | Về nhà về nhà đi con
ta đếm tha hương, sương nhỏ giọt | mấy mùa xa khuất bóng quê hương | cũng chọn đào mai làm tri kỷ | đốt khói trầm thơm nhớ tông đường?