Con Cá Lưu Vong

29/05/202512:24:00(Xem: 1513)
ann phong
Tranh Ann Phong

                                 

 

Sáng nay tôi đi chợ

mua nải chuối

mua mớ rau

rồi rẽ sang hàng Cá

 

Cá hôm nay khá nhiều

hai cái tủ kính bầy kín cá

năm mười cái thùng gỗ đựng đầy nước đá vụn

những con cá nhiều cỡ, nhiều màu nằm trên những viên đá lạnh

 

Những con cá mặc dù đã chết

nhưng vẫn còn tươi

những cặp mắt trong veo

những chiếc vảy lấp lánh

chúng có những cái tên nghe rất lạ

cái tên như ở một vùng sông nước nào

rất đỗi xa xăm

 

Không phải Cá Salmon, Cá Trout hay Cá Black Cod.…

mà người bản xứ quen mua

 

Chúng là những con Cá Nhập Cư

Tôi không biết chúng từ đâu tới

và ai đã kéo chúng vào bờ

hay chúng tự bơi vào lưới

 

Tôi cầm lên một con Cá

Bỗng nghe tiếng sóng dội quanh mình

 

Ở ngoài phố

Người ta đang lùng bắt những kẻ vượt qua rào cản

Những kẻ đang ẩn trốn trong thành phố

Họ bắt được

Và họ mang trả lại những cánh rừng

Những bãi cát

Những mỏm núi

Những bờ sông, bãi biển

Những con người khốn khỏ đó

Lại trở về nguyên quán

 

Có cả người Việt Nam

Dân tôi đấy

Những con người

Vẫn trốn ra đi

Sau 50 năm đất nước thanh bình

Những con người đáng thương đó

như những con cá lạ

đang nằm phơi mình trong thùng nước đá

 

Bờ bãi nào nhận con cá đã bơi đi.

 

Trần Mộng Tú
3/14/2025

 

 

*Chính phủ Panama vừa thả 7 người Việt Nam trong số 112 người bị Hoa Kỳ trục xuất, sau nhiều tuần họ bị nước này giam giữ tại một trại tị nạn xa xôi. Nhà chức trách Panama thông báo cho họ 30 ngày để rời khỏi đất nước, khiến nhiều người rơi vào tình trạng bấp bênh về mặt pháp lý. (VOA,3/14/2025)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
có thể chúng ta sẽ có thuốc chủng ngừa COVID-19 không lâu lắm / nhưng cũng cần có vắc-xin cho bệnh mù quáng, cố chấp / đất nước nầy đặt nền tảng trên người dân ̶ ̶ ̶ / of the people by the people for the people
“Chúng ta đến xứ sở này xa lạ / ra đi chưa hết lạ / nhưng không bao giờ thôi yêu mến / mặt hồ đại dương / căn nhà chở che hạnh phúc / lối mòn nhỏ ven rừng con ta bước tiên khởi tự do. / Đây là nơi chúng ta hàn gắn mình / Như thợ giày khâu vết thương há miệng / Sau đường dài ngập máu / sau đường dài ngập phân / sau chợ chiều cân xác chết chiến tranh / một triệu tiếng chuông không mua hết oan hồn. / Đây là nơi chúng ta sống đàng hoàng / và chết vào buổi chiều có cánh / bay về một xứ sở đã xa.
Từ em mắt biếc cười hiền / Mà nghe đau tận trong miền thịt xương / Mình không chung một con đường / Tháng ngày qua vẫn như dường ban sơ
Không thể về lại Hôm Qua / Để tránh lầm lỗi nào, ta đã làm / Thì Hôm Nay, hãy vững vàng / Chánh-kiến, mà sống đàng hoàng hơn thôi
tôi nhớ / trong mắt em / bầu trời xanh biếc miên man / mặc dù cơn bão rớt đem lại mưa sụt sùi cùng gió lạnh
Biển lung linh biển tình biển nhớ. / Biển vỗ về biển chở mối thương yêu. / Biển hiu hiu sóng nhẹ gió muôn chiều. / Cho liễu rủ bóng dừa nghiêng xõa tóc.
Trời mưa, làm việc trong nhà / Kẻo mưa ướt áo, đường xa khó về / Chợt nhớ lời dạy xưa kia / Có ai tránh ướt vì che dù người!
từng đêm / đếm từng vì sao lung linh / ̶ ̶ đôi khi sao thất kinh rơi rụng / tỏa mùi pháo hoa lễ hội / ̶ ̶ trong bầu trời mực tàu tô đen vô tận
Dường như ở đây không có gì đổi thay, nhưng chẳng còn như trước nữa. Dường như không thứ gì bị chuyển đi, vẫn nguyên như cũ, nhưng lại rộng thêm ra. Và hàng đêm đèn không sáng trong nhà. Có tiếng bước chân trên cầu thang, nhưng không phải những bước chân ấy.
Mỗi sáng ra vườn sớm / Tâm nở một bài thơ / Hăm lăm (25) câu dài, ngắn / Mênh mang lời kinh thư.