Ngũ Ngôn | Phúng Dụ. Mặt Đất. Bầu Trời. Em Và Anh

01/06/202500:30:00(Xem: 1567)
Tranh Tao Linh
Tranh Tào Linh


Ngũ Ngôn


Thơ 5 chữ có khi
Cụt mình như ngũ đoản
Tới lúc gọt hết thì
Một quả bóng làm loạn

Em cứ đá lăn đi
Về phía mặt trời mọc
Nơi tôi chẳng làm gì
Ngoài chải râu và tóc

Những hệ lụy cuộc đời
Có khi là hạnh phúc
Mỗi một phút gọi mời
Đau thương và ngã gục

Nơi phúc phần của đêm
Những giấc mơ lướt khướt
Xanh của rêu thật mềm
Thời gian và chiếc lược

Cục bộ ngũ ngôn. thơ
Năm lần năm là mấy
Một thiếu tháng bơ phờ
Mệt nhoài cùng thanh tẩy

Ô kìa. sáng láng ngươi
Ta là ta kỷ vật
Như một thoáng biếng lười
Trùng dương buồn chật đất

)(

28.mai.2025

***

PHÚNG DỤ. MẶT ĐẤT.
BẦU TRỜI. EM VÀ ANH


Mặt đất của anh. và em ẩm
Ướt thì đêm chúng ta ngày hoang
Vu lên núi cấm hồn thương tật
Nguyền thề sắt son như hỏa hoàng

Bầu trời em, anh tuồng xa lạ
Lẫm lúa. đụn. kho rơm rạ vàng
Bạc chút đan xen mùa hột hạt
Mầm xúi cây lèn giữa hốc hang

Núi của đêm. và trăng lạc bước
Đi không cùng mùa êm sóng vai
Lưng đâu suất một vừng thiên thể
Vân nương cùng vẩn thạch bay dài

Ngắn như đào hoa tròng xác áo
Phơi rụng mùa mai vạn cánh chiều
Rơi đầy chạng vạng niềm hoang tưởng
Tượng tôi. hồn em dẫy niềm yêu

Thương cho tới bến trần ai nhọc
Khó lòng. thiệt khó lòng vậy thay
Đổi thì không biết ngày sau. sẽ
Là mồ chôn sâu uẩn dụ này.

••
h o à n g x u â n s ơ n
12 tháng 5, 2025

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Nguyễn Hàn Chung, Vĩnh Ngộ...
lau nước mắt đi | những người tiễn đưa | lau nước mắt, rải trên đường những cánh hồng thật đỏ
Được tin nhà thơ Khiêm Lê Trung vừa từ trần sáng sớm mùng 9 tháng giêng năm Quý Mão, nhằm ngày 28 tháng 1 năm 2023 ở tuổi 68 tại California. Việt Báo xin đăng lại một bài thơ cũ của Ông. Xin thành kính chia buồn cùng tang quyến.
Thấy được mặt bên ngoài, không biết bên trong. Suy nghĩ bên trong, khiến nghi ngờ mặt ngoài. Có phải tất cả cái giống nhau, là cái như vậy? Còn cái khác nhau là cái ra sao?
Thơ của ba người: Quảng Tánh Trần Cầm, Thy An & Trần Hạ Vi...
---- Bài thơ tặng cặp tình nhân Trương Vấn & Kim Oanh Một thời anh mời em bước ra từ Thiên ý ngập tràn ánh sáng nơi những tiếng cười bay theo mây trời lãng đãng nơi niềm vui lơ lửng hương thơm tuổi học trò
Trong bài thơ “Không Đề” của cố thi sĩ Quang Dũng, có hai câu của chàng nói với nàng sau hai mươi năm xa cách, Em mãi là hai mươi tuổi/ Ta mãi là mùa xanh xưa… Điều gì khiến Quang Dũng vô hiệu hóa được sự tàn phai của thời gian? Mùa xanh ấy có phải là điểm nhấn rực rỡ của mùa xuân trên dòng trôi bốn mùa, và phải chăng tuổi hai mươi là nơi mà nhịp bổi hổi bồi hồi của đôi trái tim để lại dấu ấn? Nó mạnh mẽ tới mức người ta thấy thời gian ngừng lại. Ngang đó. Không trôi. Cứ là mùa xuân, cứ là hai mươi tuổi...
Khai bút đầu năm của nhà thơ Trần Mộng Tú...
Một sáng mùa Xuân ngập ánh hồng, / Một cung đàn ấm khắp Tây, Đông. / Một rừng thông điểm trời mây biếc, / Một vũng vàng tô biển nước trong. / Một khối bao la hoa lá trổ, / Một bầu bát ngát sắc hương nồng. / Một tia nắng đẹp soi muôn cõi / Một chữ là mang một tấc lòng.
Thưa người nước mắt bình minh/ Cái trong veo để phục sinh lại đời / Thưa người những bước rong chơi / Đưa nhau ngàn dặm nụ cười tung tăng / Sóng cao vực thẳm thưa rằng / Chân con kiến bé cứ lằng lặng đi / Mùa nào hút cánh thiên di /Qua sông núi biếc. Sợ gì nắng mưa