Ngũ Ngôn | Phúng Dụ. Mặt Đất. Bầu Trời. Em Và Anh

01/06/202500:30:00(Xem: 1915)
Tranh Tao Linh
Tranh Tào Linh


Ngũ Ngôn


Thơ 5 chữ có khi
Cụt mình như ngũ đoản
Tới lúc gọt hết thì
Một quả bóng làm loạn

Em cứ đá lăn đi
Về phía mặt trời mọc
Nơi tôi chẳng làm gì
Ngoài chải râu và tóc

Những hệ lụy cuộc đời
Có khi là hạnh phúc
Mỗi một phút gọi mời
Đau thương và ngã gục

Nơi phúc phần của đêm
Những giấc mơ lướt khướt
Xanh của rêu thật mềm
Thời gian và chiếc lược

Cục bộ ngũ ngôn. thơ
Năm lần năm là mấy
Một thiếu tháng bơ phờ
Mệt nhoài cùng thanh tẩy

Ô kìa. sáng láng ngươi
Ta là ta kỷ vật
Như một thoáng biếng lười
Trùng dương buồn chật đất

)(

28.mai.2025

***

PHÚNG DỤ. MẶT ĐẤT.
BẦU TRỜI. EM VÀ ANH


Mặt đất của anh. và em ẩm
Ướt thì đêm chúng ta ngày hoang
Vu lên núi cấm hồn thương tật
Nguyền thề sắt son như hỏa hoàng

Bầu trời em, anh tuồng xa lạ
Lẫm lúa. đụn. kho rơm rạ vàng
Bạc chút đan xen mùa hột hạt
Mầm xúi cây lèn giữa hốc hang

Núi của đêm. và trăng lạc bước
Đi không cùng mùa êm sóng vai
Lưng đâu suất một vừng thiên thể
Vân nương cùng vẩn thạch bay dài

Ngắn như đào hoa tròng xác áo
Phơi rụng mùa mai vạn cánh chiều
Rơi đầy chạng vạng niềm hoang tưởng
Tượng tôi. hồn em dẫy niềm yêu

Thương cho tới bến trần ai nhọc
Khó lòng. thiệt khó lòng vậy thay
Đổi thì không biết ngày sau. sẽ
Là mồ chôn sâu uẩn dụ này.

••
h o à n g x u â n s ơ n
12 tháng 5, 2025

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tháng lạnh, / Em chưa về cuối đông / Hỏi thăm lối sỏi, bụi gai hồng / Sỏi ngây ngô gội sương đêm trắng / Mai, thấy trồi xanh ngọn cỏ bồng
Con đường ven biển, mưa sa / Bỗng dưng thổn thức nhạt nhòa lệ rơi!? / Mưa hay lệ, / Hỡi tôi ơi! / Vầng trăng ngày ấy đầy vơi nỗi niềm / Đã xa? Hay vẫn hiện tiền? Đã quên?
Chuyện ngày xưa tự bến bờ / Phải rằng ngẫu nhĩ tình cờ gặp nhau / Mở ra một bến giang đầu / Khởi dòng tộc Việt quả bầu trăm con
Em mất một trăm ngày / Hương còn đầm khăn áo / Chị tung áo khắp nhà / Nỗi buồn không tiếng động
Không có khoảng cách không có khẩu trang lồng ngực không thở tim vẫn bang hoàng Tóc xanh tóc trắng nghiêng đầu vào nhau tuổi trẻ tuổi hạc cùng chia sợi sầu
Tôi vàng không trắng được đâu / cha con cháu chắt cũng màu đó thôi / trắng làm sao được hỡi ơi / vàng đen cũng đức Chúa Trời thai sinh
Một mai đây đất nước này trở lại / Đón bình minh, trong ánh sáng chan hòa, / Chúng ta cùng nối lại bản tình ca / Khi Cô Vi đã lui vào dĩ vãng.
Ngày săn giặc, ngoại biên tây tiến / Đêm Hạ Lào, tác chiến viễn phương / Ba lô, súng trận, sa trường / Tiếng quân reo, dấy biên cương ngút ngàn
Bờ hiên dĩ vãng xanh rờn nhung nhớ mà đau như có gai đâm vào da thịt một thời xưa ta ở nơi đâu trong ngôi nhà ấu thơ có hàng chè tàu chiếc cổng xi măng con đường đất đá trên bờ thành ấu thơ ta đã trèo lên ngồi vắt vẽo chân đánh đu hạnh phúc
Vĩnh Hảo, vốn dĩ là một nhà văn đa tài, từ cuối thập niên 1980's với những những tác phẩm mà chúng tôi ưa thích như: Thiên Thần Quét Lá (tập truyện), Núi Xanh Mây Hồng (truyện dài), Cởi Trói tập I & II (truyện dài), và Mẹ, Quê Hương và Nước Mắt (tập truyện), v.v... Ngoài ra, ông là một nhà báo, nhà thơ và hơn hết là một hành giả Đạo Phật nghiêm túc, từ tốn và chuẩn mực. Chúng tôi may mắn được xem ông như là một pháp hữu thân tín. Những gì cần nói, ông nói; những gì cần làm ông làm; thậm chí những gì im lặng, ông lại im lặng cũng vì lợi ích chung và cho số đông. Ông vốn nhẹ nhàng, thầm lặng nhưng nổi bật trong những gì ông để ý đến từ văn hoá, nghệ thuật, Phật giáo đến công cuộc hoằng pháp, và kể cả việc làm từ thiện ở miền sâu, miền xa tại Việt Nam.
Langston Hughes là một thi sĩ da đen nổi tiếng của Mỹ. Bài thơ này được xuất bản năm 1930, thời điểm của cuộc Đại Suy Thoái. Người da đen khi ấy vẫn chưa có quyền bình đẳng như bây giờ. Phải đợi đến phong trào Civil Rights vào thập niên 1960 luật pháp mới cho phép họ ăn chung bàn, ngồi chung chỗ với người da trắng... Bây và cả chủng tộc bây Hãy nhìn xuống nơi bây đang sống Mà xấu hổ. Hãy nhìn xuống những người da trắng Rồi nhìn lại mình Mà xấu hổ Rằng cái nghèo vẫn ngửa ngay ra đó, Rằng con ngu cái dốt cứ đẻ đầy ra đó
Tan sương đầu ngõ có đâu ngờ / Gặp lại ta là mây xanh lơ / Hôm nay tạnh ráo màu siêu thực / Bữa nọ òa bay sắc viễn mơ / Cảm tạ tình sau thương ý trước / Tri ân tâm đạo thấu huyền cơ / Biển dâu dẫu biết lòng chưa thỏa / Vẫn ngước trông lên lạy mịt mờ.
có thể chúng ta sẽ có thuốc chủng ngừa COVID-19 không lâu lắm / nhưng cũng cần có vắc-xin cho bệnh mù quáng, cố chấp / đất nước nầy đặt nền tảng trên người dân ̶ ̶ ̶ / of the people by the people for the people