Mưa Xanh

10/10/202500:00:00(Xem: 849)

  

Ann-Phong
Minh họa. Tranh Ann Phong



Thật sự chúng ta có cần

Dựng lên hình ảnh của một người lính miền Bắc

bị người lính miền Nam thiêu sống

Mới nói lên được nỗi đau

Của cuộc nội chiến 20 năm

 

Chúng ta chưa đủ đau đớn

Cảnh người một dân tộc cùng màu da cùng tiếng nói

Cùng mang họ Nguyễn,họ Trần

Truy cùng đuổi tận

Căm thù,chém giết nhau

Bằng tất cả chồng chất oán hờn

Để nhân danh một chủ nghĩa nào đó

 

Miền Nam có cần miền Bắc vào giải phóng không?

 Câu trả lời ….người Bắc 1975 biết rõ

ngay ngày đầu đặt chân lên đất miền Nam

Ai cũng nhận ra một miền Nam….không cần giải phóng

 

Khi hai miền Bắc Nam chém giết lẫn nhau

Thì ngoại bang đứng ngoài trao cho súng đạn

Bên nào bị ngưng nhận súng đạn trước

Thì bên đó sẽ thua

Một điều vô cùng giản dị.

 

Chẳng cần dựng lên câu chuyện

Thiêu sống lẫn nhau

Ăn gan uống máu nhau

 

Vì chúng ta

 người Việt Nam đích thật

Dù Băc hay Nam

Dù trưởng thành như thế nào

Trong đáy tâm hồn ta

Vẫn một dòng Việt tộc

Không bao giờ làm được một điều phi nhân tính như thế

 

Chỉ lạ một điều

Dàn diễn viên cả trăm người

Mà không có cái đầu nào nhìn ra

Sự bịa đặt man rợ và vô nhân tính đó

 

Sao không ai nghĩ ra làm bộ phim

Trận chiến Gạc Ma

Đó mới chính thật là quân thù

Cần nêu tên chỉ mặt

 

Mà thôi

Sao không làm phim “Mưa Xanh”

Một cơn mưa Hòa Bình

làm một phim

Quân lính hai miền Nam Bắc

Sót thương nhau

 

Sao không làm phim

trùng Tu Nghĩa Trang Quân Đội Miền Nam

Để xóa nhòa lằn ranh Quốc- Cộng

 

Hãy làm những điều trung thực

Làm những điều tốt đẹp

Để con cháu chúng ta lớn lên

Biết tình yêu Tổ Quốc thiêng liêng và đẹp đẽ đến thế nào

 

Ôi những giọt Mưa Xanh

Bao giờ mới thật sự

Rơi trên đất Việt.

 

Trần Mộng Tú          Tháng 10/7/2025

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Qua khu rừng lau chiều rất ốm cọng dài ôm cọng ngắn hấp hiu làm sao ngắt được lùm hoa sóng níu ngọn thương thân bãi dập dìu
Cây xanh trên miễu đình | Hưởng bốn mùa cúng vái | Quỳ lạy những hình nhân | Thấm đẫm mùi nhang khói
Ngày 17 tháng 9 năm 2025, thi sĩ “Công giáo” Lê Đình Bảng đã bước vào độ tuổi thượng thọ. Ông đã chính thức đạt 83 tuổi Tây và 84 năm tuổi ‘Mụ’. Một độ tuổi cần nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Song với tình yêu văn chương, chữ nghĩa và đặc biệt là niềm tin vào tôn giáo, ông vẫn như một thanh niên tráng kiện, đầy đức tin và nhiệt huyết, khi cho ra mắt thi phẩm thứ 25, sau rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với nhiều thể loại khác nhau như văn xuôi, nghiên cứu lịch sử, tôn giáo...sáng tác kể từ năm 1967 miệt mài cho đến nay...
có lúc ngồi bên cửa sổ | tâm hồn lâng lâng | anh đưa em tách trà
... Thơ Trần Hạ Vi là sự hòa quyện giữa triết lý hiện đại, cảm xúc nữ tính và nhịp điệu đời sống, nơi mỗi câu chữ đều vừa biểu đạt, vừa phân tích, vừa soi chiếu – để người đọc vừa thấy mình trong đó, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện mới về bản thân và thế giới. Phong cách này không chỉ làm nổi bật những xúc cảm đời thường được khúc xạ qua trí tuệ và ngôn từ, mà còn tạo nên một không gian thi ca nơi con người và thời đại, thân xác và ngôn từ, tình yêu và tự do cùng nhảy múa, vừa thật vừa mơ, vừa gần vừa xa, vừa dịu dàng vừa sắc sảo....
ở bên tả ngạn sương mù | áo em dính hạt mù u đến giờ | nhớ chờ anh nhé ngu ngơ | tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
sau cùng thì Ba không cần nó nữa | cái thẻ có hiệu lực | hai năm hay ba năm | để được tạm trú trên đất nước của mình
Tới rồi mùa thu | Vẫn còn nắng. chưa thấy mù | Sẽ bưng mấy chậu phù du vô nhà
Chúng ta đang trôi đi đâu?! xuất hiện như một tập nhật ký chữ nghĩa, không phải để giải thích, cũng không để an ủi. Nó gợi nhiều hơn là nói, buộc độc giả phải cắm cúi dò trong đống chữ khúc khuỷu để tìm lấy một mảnh ánh sáng. Thơ của Bùi Chát không đi bằng cảm xúc bộc phát. Nó đi bằng những mâu thuẫn đẩy nhau, bằng chữ tự mổ xẻ chính nó. “Không phải cảm xúc / Mà chính là ngôn ngữ / Sinh ra thơ.” Câu thơ trông như một định nghĩa, thực chất lại là một phủ định, một cuộc đảo chính. Tình cảm ở đây không biến mất, mà bị kéo ra sau, thành phụ phẩm của thao tác chữ. Sự lạnh lẽo ấy làm cho thơ anh sáng rực, như ánh thép lóe trên lưỡi dao.