Mưa Xanh

10/10/202500:00:00(Xem: 861)

  

Ann-Phong
Minh họa. Tranh Ann Phong



Thật sự chúng ta có cần

Dựng lên hình ảnh của một người lính miền Bắc

bị người lính miền Nam thiêu sống

Mới nói lên được nỗi đau

Của cuộc nội chiến 20 năm

 

Chúng ta chưa đủ đau đớn

Cảnh người một dân tộc cùng màu da cùng tiếng nói

Cùng mang họ Nguyễn,họ Trần

Truy cùng đuổi tận

Căm thù,chém giết nhau

Bằng tất cả chồng chất oán hờn

Để nhân danh một chủ nghĩa nào đó

 

Miền Nam có cần miền Bắc vào giải phóng không?

 Câu trả lời ….người Bắc 1975 biết rõ

ngay ngày đầu đặt chân lên đất miền Nam

Ai cũng nhận ra một miền Nam….không cần giải phóng

 

Khi hai miền Bắc Nam chém giết lẫn nhau

Thì ngoại bang đứng ngoài trao cho súng đạn

Bên nào bị ngưng nhận súng đạn trước

Thì bên đó sẽ thua

Một điều vô cùng giản dị.

 

Chẳng cần dựng lên câu chuyện

Thiêu sống lẫn nhau

Ăn gan uống máu nhau

 

Vì chúng ta

 người Việt Nam đích thật

Dù Băc hay Nam

Dù trưởng thành như thế nào

Trong đáy tâm hồn ta

Vẫn một dòng Việt tộc

Không bao giờ làm được một điều phi nhân tính như thế

 

Chỉ lạ một điều

Dàn diễn viên cả trăm người

Mà không có cái đầu nào nhìn ra

Sự bịa đặt man rợ và vô nhân tính đó

 

Sao không ai nghĩ ra làm bộ phim

Trận chiến Gạc Ma

Đó mới chính thật là quân thù

Cần nêu tên chỉ mặt

 

Mà thôi

Sao không làm phim “Mưa Xanh”

Một cơn mưa Hòa Bình

làm một phim

Quân lính hai miền Nam Bắc

Sót thương nhau

 

Sao không làm phim

trùng Tu Nghĩa Trang Quân Đội Miền Nam

Để xóa nhòa lằn ranh Quốc- Cộng

 

Hãy làm những điều trung thực

Làm những điều tốt đẹp

Để con cháu chúng ta lớn lên

Biết tình yêu Tổ Quốc thiêng liêng và đẹp đẽ đến thế nào

 

Ôi những giọt Mưa Xanh

Bao giờ mới thật sự

Rơi trên đất Việt.

 

Trần Mộng Tú          Tháng 10/7/2025

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
một bên lòng tàn lụi, một bên non omnis moriar – chỉ là những thanh âm, nhẹ hẫng hút biến
Ngày càng lún sâu | Ngày càng bị chìm xuống
không hẳn tàn phai | mà dần nhạt | đến không còn vết tích câu lưu
Những chiếc điện thoại không còn chiếm ngự | từ sáng tinh mơ đến lặn mặt trời | trước mặt nhau hai bàn tay cùng mở
có nhiều khi | thấy hoàng hôn không về | trên cánh đồng | để nghe tiếng hò trăng khuya | chìm xuống đáy nước mênh mông
và vì ổng muốn giàu hoặc vì thật sự nghĩ mình giàu | nên ổng luôn bỏ phiếu cho Đảng Cộng hòa | ổng bầu cho Hoover chống lại Roosevelt | và ổng thua | rồi ổng lại bầu cho Alf Landon chống Roosevelt | và ổng lại thua nữa | ổng nói, “tao đéo biết cái thế giới này sẽ đi đến đâu,
Im lặng | Có thể là vàng | Nhưng đối diện cái ác | Im lặng chỉ là vàng giả | Dễ gây ô nhiễm
Khi mình khâu dính cứng những chiếc hàm | lời nói không phun qua được kẽ răng | trở thành lớp gạch vôi bảo vệ | thành trì của điêu ngoa
tôi đến chốn này | giữa giấc mơ chìm trong cơn mê | đã quá cữ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.