Đi Vào Mùa Đông

04/12/202518:32:00(Xem: 410)
Dinh Truong Chinh 1
Minh họa Đinh Trường Chinh

 

Hãy cứ để gió mùa đông thổi trên nóc nhà

Giữ ngực và hai bàn chân ấm

Nhét thời gian vào trong túi 

Thời gian sẽ nằm yên với những sợi tóc trắng đêm qua

 

Bước xuống thềm nhà

Đi vào mùa đông trước mặt

Những hàng cây sẽ rung lên

Chiếc khăn quàng cổ gió

 

 Nghiêng tai nghe

 Hình như có tiếng ai trong gió

 Tiếng gọi rất xa

 Xa như tận mãi quê nhà

 

Mưa mùa đông ở đây rất nhỏ

những hạt nước khiêu vũ

cùng những cánh chim tung ra rồi chụm lại

chúng đi từng đàn

nhưng tiếng hót vẫn lẻ loi

 

Khép hai vạt áo

Vừa đi vừa nhớ lại một bài thơ

Những câu thơ lạnh

Như bàn tay mình đang lạnh

Giơ tay ra tìm mãi một bàn tay

 

Đi vào mùa đông

Đi dưới những hạt mưa

Những hàng cây sõa tóc

Gió lạnh, mùa Đông chìm

 

Những chùm lá tình nhân

Nghe nỗi buồn trên cuống.

 

Trần Mộng Tú                  
Mùa Đông - 2025

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chúng tôi lạc nhau ở một ngã rẽ | mà chưa hề buông tay
Thơ Chủ Nhật của các thi sĩ Hoàng Xuân Sơn - Nguyễn Hàn Chung - Quảng Tánh Trần Cầm - Thy An
Tôi về đó chỉ cần em ôn lại | Chút mơi xưa xanh ngọn lá đương thì | Tim loạn nhịp cuồng yêu cơn vồ vập | Cả sa bàn trên gân mạch li ti
Ngày mai, tôi ra đi. | Đêm nay ngồi một mình với thức. | Tự hứa với lòng, sẽ im lặng từ đây. | Sẽ vô ích, sẽ thất vọng, sẽ gây thêm thù oán.
Từ từ thôi ba của sắp nhỏ ơi! | Vì ngoài sông phù sa đang hoài thai. | Ôi sự dịu dàng | Có thể biển sư tử thành nai. | Thiếu sự dịu dàng | Con nai trong nhà ta có khi thành sư tử.
có lẽ nơi này gỗ đã mục | lâm chung một thân cây
Ở Gaza | người già, thai phụ và trẻ em | Họ…được mời như thế | ngồi chung trong một bàn tiệc chiến tranh
không phải vì thiếu vắng điều gì | mà là có quá nhiều thứ từng là cần thiết | giờ không là gì cả
Làm thơ là một hành trình, với nhiều người, có khi rất là tình cờ bất chợt như làn gió mát buổi sớm chúng ta gặp mà không hề mong đợi. Thơ của chị Lê Phương Châu có phong cách như thế, khi thơ đọc như là những dòng chữ tình cờ, nơi đây chị có vẻ như không cố ý tìm chữ, tất cả chỉ là tự nhiên như ca dao. Trên từng dòng chữ, chị hiện ra như các hơi thở của tỉnh thức, để tự quán sát đời mình tan rã từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc trong dòng sông vô thường. Và từ đó, thơ của chị khởi dậy trên các trang giấy.