Màu Giáng Sinh

17/12/202509:03:00(Xem: 293)

caunguyenvn
Minh họa Đinh Trường Chinh
 

 


Đoàn xe tải quân đội

hướng về chiến trường.

 

Những người lính –

nòng súng

chưa xém khói.

 

Mẹ dẫn tay cậu bé

băng qua đường.

 

Qui Nhơn.

Mùa chiến tranh

 

Giáng Sinh –

Chúa ra trận

hay ở lại phố?

 

 

Trời

màu xám.

 

Thông

màu xanh –

không còn gốc

 

Treo

vàng đỏ

huy chương

 

Gloria -

Nhạc bình an –

trong xe cứu thương.

 

Nhà thờ

không quyến rũ.

 

Cậu bé

muốn

về mở quà.

 

Qui Nhơn –

mẹ

và con

 

Cuối tờ lịch

mẹ chưa kịp xé.

 

Con chưa kịp lớn.

 

Mồ côi.

 

Từ đó

Lạnh

thường rùng

sau xương sống.

 

Quà Giáng Sinh –

lạc lõng.

 

Không màu xám nào

buồn hơn

xám Noel.

 

Hai tay mẹ

chắp

về khuya

xám đậm.

 

Giáng sinh năm nay

con đã là

cố ngoại.

 

Mẹ-

nhớ đón con –

không biết

vui

hay buồn.

 

Những người lính

xông pha năm cũ

 

Những người ở lại,

sắp hàng

trước cửa nhà thờ

 

Mẹ,

có gặp

ai không?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm Sửu sắp qua,/ Cứ nghĩ mình già,/ Thôi không đi nữa,/Thời buổi đại dịch, / Ai dám đi xa,/ Hàng không, /hỏa xa, /Cancel đủ kiểu/ Bước lên máy bay,/ Nào là hộ chiếu/ Ngóng đợi hụt hơi/ Lại thêm passport / Chích ngừa Cô Vít/ Đủ liều chẳng thiếu/ Lại thêm test mũi / Móc họng nhớt ra/ Tìm Corona / Âm tính mới được./ Lúc về thử trước / Chỉ một hai ngày /Dương tính bịnh lây / Cách ly ở lại.
nhiều khi tôi mơ màng thấy tôi đeo khẩu trang n95 trong giấc ngủ / đi vòng vèo vẫn thấy mình quanh quất vài tụ điểm trong không gian hẹp / bao lần mơ hồ định vị và với tay ̶ ̶ ̶ / bên kia cổng trời mở toang thông thoáng.
Tết cũng là dịp cho những người con dân Việt tưởng nhớ lại trận vua Quang Trung đại phá quân Thanh năm Kỷ Dậu (1789). Đây là chiến công oanh liệt nhất của vị anh hùng dân tộc, đời đời được nhớ ơn. Tác giả Đinh Quốc An từ Nam đảo Úc gửi đến độc giả Việt Báo bài trường thi sau, miêu tả trận đánh có một không hai trong lịch sử nước nhà. Trân trọng giới thiệu.
những bài thơ buồn / những bài thơ vui / chia nhau trang giấy / chữ nghĩa đong đầy / câu văn ái ngại / đọc lên thấy buồn / đọc lên thấy vui ...
"Có phải cả cuộc đời mình/ là một bữa Điểm Tâm/ Chiếc giường đó/ gỗ trầm hương nào đóng..." Một bài thơ cảm khái về kiếp nhân sinh của nhà thơ Trần Mộng Tú. Mời đọc.
anh sẽ ở bên em khi triệu triệu cây súng giơ lên và điên loạn / nhắm vào trẻ con đang ngủ trong nhà cha mẹ chúng / nhắm vào người hàng xóm không chịu cắt tỉa cây / nhắm vào người lái xe qua mặt
Ngoài hiên sương muối không gian đẫm Giò lan thấp thoáng đã đâm chồi Còn hai tuần nữa là đúng Tết Chẳng biết hoa nở có đúng thời?
đứa ngủ mở mắt sẵn sàng bắt trộm / đứa ngủ há mồm chuẩn bị đớp ruồi / lũ thao thức hả hê ê a không ngưng nghỉ ̶ ̶ ̶
Có ai buồn bã như người đói ăn cơm nguội, khi gần no phát giác cơm thiu. Chán hơn nữa nếu lấy vợ, gần sinh con, mới biết con của người khác. Cảm giác hôm nay như vậy. Không biết ngày mai ra sao?