Màu Giáng Sinh

17/12/202509:03:00(Xem: 343)

caunguyenvn
Minh họa Đinh Trường Chinh
 

 


Đoàn xe tải quân đội

hướng về chiến trường.

 

Những người lính –

nòng súng

chưa xém khói.

 

Mẹ dẫn tay cậu bé

băng qua đường.

 

Qui Nhơn.

Mùa chiến tranh

 

Giáng Sinh –

Chúa ra trận

hay ở lại phố?

 

 

Trời

màu xám.

 

Thông

màu xanh –

không còn gốc

 

Treo

vàng đỏ

huy chương

 

Gloria -

Nhạc bình an –

trong xe cứu thương.

 

Nhà thờ

không quyến rũ.

 

Cậu bé

muốn

về mở quà.

 

Qui Nhơn –

mẹ

và con

 

Cuối tờ lịch

mẹ chưa kịp xé.

 

Con chưa kịp lớn.

 

Mồ côi.

 

Từ đó

Lạnh

thường rùng

sau xương sống.

 

Quà Giáng Sinh –

lạc lõng.

 

Không màu xám nào

buồn hơn

xám Noel.

 

Hai tay mẹ

chắp

về khuya

xám đậm.

 

Giáng sinh năm nay

con đã là

cố ngoại.

 

Mẹ-

nhớ đón con –

không biết

vui

hay buồn.

 

Những người lính

xông pha năm cũ

 

Những người ở lại,

sắp hàng

trước cửa nhà thờ

 

Mẹ,

có gặp

ai không?

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
LỜI PHI LỘ-Tôi được đọc bài thơ này lần đầu tiên khi nó được phổ biến trên báo VĂN, nếu tôi không nhầm, vào những năm 80 của thế kỷ trước. Có điều đáng chú ý cuối bài thơ báo VĂN có ghi rõ Vô Danh, nghĩa là không rõ tác giả. Nhưng tôi tin rằng báo VĂN biết rõ tác giả nhưng không tiện nói ra vì tác giả vào thời khoảng ấy còn ở trong nước. Chỉ cần đọc bài thơ qua một lần, xuyên qua văn phong, ai cũng cảm nhận tác giả của bài thơ này là Thanh Tâm Tuyền.
Em nhìn qua bờ tóc bạc của anh đi / Như nhìn qua khung cửa sổ
Kính tiễn Giác Linh Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ
Đen đúa. Sần sùi. Không đáng một xu / Dzụt gốc xoài. Quạ không thèm mổ / Quăng tận ổ. Kiến không thèm bu / Phơi giữa trại tù, cai tù không ngó
Loang loáng / chuông ngân / vong hồn những hạt bụi
Vũ Hán Những ngôi nhà cửa bị đóng đinh những cánh cổng bị bịt lại bằng những then gỗ hình chữ X người nhốt người trong đó không hề nghĩ họ sẽ sống thế nào nếu không còn thuốc nếu không còn thức ăn
Anh ở đâu ra vậy anh yêu / Hình như chúng ta từng gặp nhau
Biêng biếc làm sao chàng mây / vừa nhặt được màu xanh của ký ức
Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu tên thật là Nguyễn Khắc Hiếu, sinh ngày 8 tháng 5 năm 1888 (tức ngày 29 tháng 4 năm Mậu Tý), tại làng Khê Thượng, huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây, nơi có núi Tản sông Đà. Thân sinh ông là Nguyễn Danh Kế, đỗ Cử nhân, từng giữ chức Ngự sử trong kinh. Mẹ là Lưu Thị Hiền, cũng có sách ghi là đào Nghiêm, vốn là một đào hát, nổi tiếng tài sắc, giỏi văn thơ.
tôi phải trở lại những ý tưởng lần thứ hai / khi mưa mặc áo choàng xám đi quanh lâu đài