Hãy Mở Cửa Ra

25/12/202514:19:00(Xem: 452)
Hang Belem

Chúa tới đây cơ hàn trong máng cỏ

Song thân Người là những kẻ lưu vong

Nên Chúa hiểu những mảnh đời lưu lạc

Những mảnh đời mong ước được bao dung


                           

Trong tinh thần cầu nguyện cho Năm Thánh 2025.

“Trong trái tim mỗi người, niềm hy vọng là sự khao khát và chờ đợi những điều tốt đẹp sẽ đến, dù chúng ta không biết tương lai sẽ ra sao”. (Đức Thánh Cha Phanxico)

Chiếc bánh anh em để dành là của những người đói khát; chiếc áo nằm trong rương của anh em là của những người trần trụi; vàng bạc anh em chôn giấu dưới đất là của những người nghèo túng. (Thánh Basil) 
 

Cha tới đây với hai bàn tay mở

Hai bàn tay không của một hài nhi

Nhưng Cha đến với trái tim đầy ắp

Cha trao hết cho con chẳng tiếc gì

 

Mở trái tim con như Cha đã mở

Ôm vào lòng bằng tất cả bao dung

Những kẻ khốn cùng và người bệnh tật

Ai không nhà ai không có người thân

 

Hãy mở cửa nhà như lòng con mở

Hãy sót thương người tứ cố vô thân

Chén cơm đó con cho đi một nửa

Một nửa cho là một nửa thâm ân

 

Chiếc áo nào con bỏ quên trong tủ

Hãy mang ra mặc cho kẻ cơ hàn

Đồng tiền đó bao lâu con cất giữ

Có bàn tay nghèo đang đợi thương ban

 

Chúa tới đây cơ hàn trong máng cỏ

Song thân Người là những kẻ lưu vong

Nên Chúa hiểu những mảnh đời lưu lạc

Những mảnh đời mong ước được bao dung

 

Hãy mở lòng cho ai đó bước vào

Hãy chia bớt những gì con đang có

Có tiếng gõ nào trên đôi cánh cửa

Mở cửa đi con…cho kẻ lưu vong.

 

Trần Mộng Tú                                    
Mùa Giáng Sinh 2025

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đó là tựa đề một bài viết của nhà thơ Phan Tấn Hải, và đây là kết của bài: “Chữ nghĩa không vô ích. Chúng ta trong cõi này hãy rủ nhau làm thơ, đọc thơ, ngâm thơ, in thơ, hát thơ… Nếu chúng ta không đủ sức nương vào thơ để ngộ nhập tri kiến Phật, và nếu chúng ta cũng không có đủ sức mạnh của hát thơ để chữa sản nạn như thời Vua Hùng Vương, ít nhất thơ cũng giúp chúng ta giảm được những đau đớn của trần gian này, kể cả khi buộc phải nghe tới bốn dòng thơ ly biệt tương tự của Cha Rồng và Mẹ Tiên thời lập quốc dân tộc Việt Nam (Ta là giống Rồng / Mình là giống Tiên / Thủy thổ khắc nhau / Không ở cùng được.) Nàng thơ ơi, hãy cứu lấy trần gian này. Hãy biến tất cả những trận mưa bom trên trần gian này thành các trận mưa thơ…” (Phan Tấn Hải, Thơ sẽ chữa lành thế giới
Quờ tay chạm tháng mười hai / Nghe ta lành lạnh, nghe ngày run run...
Anh còn nhớ một ngôi nhà cuối phố? Ngõ chè tàu xanh biếc lối đi quen...
Hơi lạnh đâu lén ùa về / Ngoài hiên tối đã tràn trề từ lâu...
Xác ai trong túi vải / Làm sao nhận ra nhau / Màu trắng một màu trắng / Ôi Mẹ, ôi Con đâu!
Đông đã mùa. Chiều lật bật / Cây thôi lá độ xưa vàng / Tà huy cũ. Xiêm y phơ phất...
Thơ của hai thi sĩ San Phi & Hoàng Xuân Sơn...
người chết không hót không bay không nhảy múa | con hạc mào đỏ* xếp cánh thôi mơ thôi thơ | con chó thất lạc buồn rầu
Cặp đùi này, chẳng hạn, là của em. | Vòng tay anh, trở lại ôm lấy bản thân | Ngón tay, bờ môi thu hồi | định quyền sở hữu.