Xa Xưa

29/12/202514:00:00(Xem: 992)
Nguyen Nhat Tan
Minh họa: Nguyễn Nhật Tân


những gì gởi lại cho em
anh xin phép được mở xem một lần
nợ nần chi nữa phù vân
để em phải ngại ngần khi đứng chờ

những gì anh viết thành thơ
chỉ là một phút mộng mơ trong đời
ngày xưa ước thành lứa đôi
ước thôi mà đã thấy đời đáng yêu

bây giờ nghĩ lại cũng liều
mới quen biết mà ước nhiều làm chi
bao nhiêu kỷ niệm trôi đi
trôi luôn cả mối tình si giữa đàng

đâu ngờ lịch sử sang trang
anh đi qua chốn địa đàng anh mơ
chớp mắt thì đã bến bờ
em thành dĩ vãng mịt mờ tha phương

làng anh tên là thai dương
hạ vàng cát trắng vấn vương vẫn còn
nhà em thì ở xóm cồn
mỗi chiều chở nước bồn chồn anh lo

xuồng em tới chỗ đặt nò
của ông dồ mới ra lò bữa kia
ngạc nhiên anh nói ơ kìa
sao tay em vuốt tóc chia sợi gầy

tóc chia vạt nắng chưa đầy
vai em nghiêng xuống có trầy trụa da
như là một thoáng phong ba
tan theo làn gió mượt mà hương thơm

của mùa lá rụng đầu hôm
của tóc vừa gội dầu thơm hương lài
của em thuở mới lượt cài
của trăng mười tám sương mai che đầu

tình anh cỏ ướt đêm thâu
gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai
thương em không có ngày mai
anh đi mãi quên đời trai đã già.

HUỲNH LIỄU NGẠN
29.12.2025

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ghi lên đá một thuở áo sờn vai / Vác thập ác quảy tiêu điều âm vọng / Nợ máu xương, nợ người lận đận / Của một thời vàng tím trẻ trai...
Nhà phê bình văn học Trung Quốc đời nhà Thanh, Viên Mai, có nói, “Làm người không nên có cái tôi, nhưng làm thơ thì không thể không có cái tôi”. Thi hào Tagore cho rằng, “Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ảnh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong”. Cả hai nhận định này đều đề cao cái Tôi-làm-Thơ, và cách biểu hiện những thuộc tính về Tôi ấy như thế nào trên ngôn từ thơ. Có hai yếu tố không ai phủ nhận được là cảm xúc và sáng tạo, chính hai yếu tố này định hình phong cách của nhà thơ. Cảm xúc thực được chuyển tải qua thi ngữ, thi ảnh mới mẻ, cá biệt, thì thơ càng có sắc thái nổi bật để lại dấu ấn riêng trong lòng người đọc, dường như không quá để nói rằng điều này định đoạt sinh mệnh một bài thơ. Thơ chỉ thực sự sống khi nó phản ảnh được bản ngã độc đáo của nhà thơ.
Thơ của hai thi sĩ Thy An & Lê Minh Hiền
Nhận được bài thơ của người bạn Phạm Xuân Tích, tôi thấy bài thơ của ông bạn khá độc đáo và lý thú, tôi mạo muội viết lại sao y bản chính – cả hai bản tiếng Pháp và bản dịch tiếng Việt cũng của ông ấy, để hầu các vị đọc cho vui...
là khi nước mắt khô đi | mọi thứ đều trở nên dư thừa | hiểu biết càng vô hiệu | những đốm loang không thể tẩy xóa
Tôi trôi tuổi ấu thơ, từ quê hương cùng khổ, rau dưa khoai sắn / Tôi trôi từ chợ quán rường, cái đình làng, ngôi trường tiểu học, áo lấm lem màu mực tím mẹ mới mua, cùng cây viết lá tre, trang giấy tự túc, vàng khè, không trông rõ chữ...
Rõ ràng, có tai không nghe, | có mắt không thấy, | có tay chỉ thòng lòng, | có chân chỉ đi lui đi tới, | duy nhất có miệng, người nói không ngừng.
tình yêu lạnh như biển | những cái giống không cùng đời | có thể là một vì sao nhỏ bé | có thể là một nét mày hung tợn | trả treo trước gi
Thơ của hai thi sĩ Quảng Tánh Trần Cầm & Thy An...
Thành phố cháy hết cây cỏ. | Những tàng dừa nhớ gió. | Những đỉnh thông khát nước. | Sao tình yêu chưa sôi sục trong em?