Bên kia

25/01/202609:36:00(Xem: 1069)
Minh họa Dinh Truong Chinh
Đón bão - Đinh Trường Chinh

 

tôi nghe nói bên kia trời rất lạnh

cơn lốc điên từ cực bắc thổi về

cành cây gãy, rồi lại cành cây gãy

nhựa đỏ bầm ôm mặt đất tái tê

 

tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu

mà lại nghe lá run rẩy trong mưa

mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ

của bên kia, của cơn bão lạc mùa

 

tôi tự hỏi bao bàn chân trở nặng

bao bàn tay cóng lại chẳng mở ra

giấc ngủ vùi, con gấu trong hang động

nào có nghe tiếng cành gãy khóc oà

 

tôi bên này, tháng hai làn băng mỏng

bước chậm thôi, luôn khe khẽ nhắc mình

nắng trên đầu, hàng cây gầy đứng thẳng

đường chân trời chúng có thấy mùa xuân

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thơ của hai nhà thơ: Trần Mộng Tú & Vĩnh Ngộ...
Để có một Paris, biết bao lần Thượng Đế phải suy nghĩ? Để có một sông Seine, biết bao lần Thượng Đế phải sửa đổi số phần?
ý hẳn trời là mây sao | nơi tồn đọng của điệu chào mân côi | về tôi về giữa núi đồi | về tôi chút nắng và môi thầm thì
Thơ của hai thi sĩ: Trần Yên Hòa & Quảng Tánh Trần Cầm...
Thơ của hai thi sĩ: Thy An & Lê Minh Hiền
Thơ của các nhà thơ Nguyễn Quốc Thái, Nguyễn Thị Khánh Minh, Lưu Diệu Vân, Trần Hạ Vi, Trần Hoàng Vy.
Thơ của Quảng Tánh Trần Cầm & Nguyễn Hàn Chung
Bước huyền đồng trôi nhẹ | tay với hái sắc màu | đi. ta đi về nhé | nữa, cơ cầu có nhau
Anh - một tình yêu khái niệm | Chiều nhuốm chiều | Em nhuốm anh...
em ngồi đấy. từ xưa. giờ mà rồi đi biệt chỗ ta hẹn cùng em thùy dương. em. mông lung tỳ lưng phướn ngả một vùng y sa
[ lặng nghe tin anh Sỹ, Bùi Hồng ]
Mất một sự sống thân thiết từng sống chung | Mất một mảnh đời la liệt kỷ niệm | Mất nhắc nhở mình sẽ mất nhiều hơn | Làm người cuối cùng là mất hết.
Thơ của Quảng Tánh Trần Cầm, Thy An, Vĩnh Ngộ & Nguyễn Hàn Chung...