Renee Good

28/01/202610:50:00(Xem: 3760)
blank

  


Họ vừa bắn chết một thi sĩ

Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con

Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi

3 lần

3 phát đạn vào đầu một người không mang vũ khí

 

Tôi chưa biết gì về người phụ nữ này

Tôi chưa biết tên, chưa nghe tiếng còi của cô, chưa đọc thơ cô

Tôi cũng không thấy mặt đứa con 6 tuổi vừa mồ côi của cô

Tôi chỉ thấy mặt cô trong những phút cuối cùng

Những phút cuối cùng

Những phút cuối cùng của người phụ nữ 37 tuổi

Như những phút cuối cùng của Lucy Jordan 37 tuổi trong tiếng hát của Marianne Faithfull

Tôi muốn nghe tiếng còi của cô

Tôi muốn nghe những tiếng còi này nhiều lần

Và đọc tên cô

Vang xa từ nước Mỹ

 

3 lần

3 phát đạn không chỉ từ Ross

Nó có thể từ Trump từ Noem từ Bovino

Tôi không thấy máu trên bàn tay Trump trên miệng Noem trên tóc Bovino

Tôi chỉ thấy những giọt máu rất đỏ của cô

Nằm trơ trọi trên tuyết rất trắng.

  

Lê An Thế
Saigon Jan 09-2026

 



Khi một mình anh thích Nghĩ đến hình ảnh chúng ta bên nhau: Khi bên nhau anh lại nghĩ Anh thích được ở một mình.
Khi mặt trời bỏ đi / tuyết đầu mùa tìm đến / những cánh tay màu trắng / cầm trái tim trẻ em
Hai bài thơ của nhà thơ Trần Hoàng Vy...
mùa thu bỏ đi khi khu rừng không còn lá đỏ / ước mơ tan theo sương / xin ngôn ngữ viết lên lời yêu thương man mác / như con chim trên cành cất tiếng kêu thật nhẹ...
"Rơi" là một bài thơ trích trong tuyển thơ Tháng Năm Là Mộng Đang Đi của nhà thơ Nguyễn Thị Khánh MInh, xuất bản nay mai. Chỉ trong một bài thơ ta có thể có cái nhìn trải rộng bao quát về kiếp người, từ lúc "Rơi vào bụng mẹ đầu thai," cho đến lúc "Hóa thân sương hạt chơi vơi cõi ngoài." Và giữa hai mốc điểm đến và đi đó, là: Tan sương bao kiếp giấc mơ / Trôi đi bao nỗi ngẩn ngơ kiếp lời / Dường như là tôi đang rơi… Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tim giờ đây đã mỏi. Đập mãi cả triệu lần. Còn một chút phân vân. Nhớ hồn nhiên tuổi ấy. Thời tình yêu trang giấy. Vẽ biết bao hình hài. Tóc lượn, tà áo bay. Còn chăng? Trơ thân hạc...
hình bóng xa xa bên trái, em chỉ tôi | nụ cười cô lập | những tòa nhà gắng sức cào bầu trời mà không gây thương tích | vẻ đẹp, tay người | giấc mơ vô tận, những con số chồng chất lên nhau
Thơ của ba người: Nguyễn Hàn Chung, Lê Hưng Tiến & Trịnh Y Thư...
Một chút gì gợn lên nơi mùi cà phê sáng, nơi tách trà nhâm nhi buổi xế chiều, nơi ly vang đỏ nồng đêm tối, làm cồn cào nhớ đến câu thơ đã đọc từ lâu lắm, thơ xưa chăng, nhưng sao cái rung động hôm nay về nó vẫn làm ta xao xuyến đến vậy.
khuôn trăng gần đầy, rất sáng / vỏn vẹn một mảnh tình che đậy / cơn ái ân vụt tắt / hừng hực thanh âm / rồi những giấc mơ thì thầm...
Bài thơ của nhà thơ Trần Mộng Tú được đọc tại tiệc mừng Thượng Thọ và Vinh Danh Nhà Văn/Giáo Sư Doãn Quốc Sỹ do nhiều hiệp hội tổ chức (gồm Hội Cựu Giáo Chức, Hội Hùng Sử Việt, Viện Việt Học...)