Thơ Trần Mộng Tú

08/02/202614:29:00(Xem: 140)
DC407 (2)
Minh họa Đinh Cường

 

 

Thảng Thốt

 

Trên những thân cây khô như da thú

Những chùm lá nghiêng tai

lá đang nghe tiếng của bước chân mùa đông

những bàn chân có những cái móng thật sắc

đang cào trên mặt tuyết

 

Người đàn bà mở từng cánh tủ

những chiếc áo len rơi ra

lăn theo những dấu tay của người đàn ông

đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)

 

Người đàn bà ném vào lò sưởi

những dấu tay mùa hè

những cái móng sắc mùa đông

Tình yêu bùng lên

Thảng thốt.

 

(*) Một tựa sách của Phan Nhật Nam-Mùa Hè Đỏ Lửa

 

 

Sữa

 

Sữa chẩy ra từ vú mẹ

những giọt xương rồng chẩy ra từ những cái gai

những cái gai cào xước bàn tay

Ta cào xước ngực mẹ

bằng bàn tay của mình

 

 

Lễ Hội

 

Những hàng cây trong thành phố

bắt đầu treo những con mắt nhiều màu

có những bàn tay

sẵn sàng chọc thủng những con mắt đó

Hàng cây không hề ngạc nhiên

vì chính nó

không biết mình có màu gì

 

Khẩu Trang

 

Trong bóng tối

tôi sờ soạng tìm khẩu trang

tôi tìm thấy

một cái khẩu trang màu đen

tôi đeo lên mặt mình

một khuôn mặt chìm trong màu đen

hình như có tiếng cười

tiếng cười cũng có màu

Đen

 

 

Cơm Chiều

 

Những hạt gạo gọi nhau trong nồi

tiếng nhành lúa chạm vào nhau lao xao

gió thổi từ xa lắm

những giọt mồ hôi

lóng lánh như những viên ngọc đen

có tiếng súng nổ

chiếc áo của người nông phu

nhuộm đỏ những hạt cơm buổi chiều

 

tmt

(Thơ Cuối Năm)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vệt son | cháy | tịch dương hồng (*) | chao ơi môi má | còn hong giữa cười ?
buổi chiều nghe thật lạ | nhìn lên đồi mây trắng | có sợi tóc bay qua
Tôi cầm cọ lên, tô / và nói theo em, là / mặt trời màu khoai mật / là tán sắc của ly nước artichaut nhìn rõ cặn / trên chiếc bàn đêm;
Vui hay buồn ta vẫn cứ bay lên | Như cơn mộng thường giữa nhớ và quên | Để lỡ mai này không gian đặc quánh | Thì trời đất vẫn hẹn chỗ thề nguyền.
đêm sâu ̶ ̶ ̶ lênh đênh trôi theo dòng tóc | chị héo hắt | chực chờ lay rụng | heo hắt điệu ru ví dầu
tiếc biển không rộng lượng với mọi con thuyền | phụ nữ trẻ thơ dồn vô mồ cùng khủng bố | nhưng cỡi ngọn sóng khi còn hơi thở | bạn tôi hụp lặn nước Mã Lai ngày đó | hôm nay ngồi uống trà kể chuyện cũ cười vang
Nhà văn Trần Hoài Thư chủ nhân của Thư Ấn Quán, người Phục Hồi Di Sản Văn Học Miền Nam 1954-1975 đã qua đời ngày 27-5-2024, đúng 1 tháng sau khi hiền thê của ông, bà Nguyễn Ngọc Yến mất ngày 27-4-2024.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.